Trong lòng ta chấn động mãnh liệt!
Không ngờ kiếp trước chàng lại vì ta mà làm ra nhiều chuyện đến vậy!
Hèn gì Tiêu Cảnh Uyên cũng trọng sinh.
Ta khẽ vuốt ve ngực chàng, nước mắt nhịn không được tuôn rơi.
"Còn đau không?"
Chàng lại nắm lấy tay ta.
"Khanh Khanh sờ một chút là hết đau ngay."
Ta lập tức rút tay về, mặt nóng bừng kinh người.
Chàng cười lớn "ha ha ha", sau đó bưng chén rượu hợp cẩn đưa cho ta.
"Uống cạn nó đi, kiếp này, nàng chính là của ta rồi."
Ta uống cạn một hơi.
Ly rượu còn chưa kịp đặt xuống, chàng lại một lần nữa kề sát tới, bất ngờ hôn lấy ta.
Nồng nàn và bá đạo.
Giống như đã nhẫn nhịn từ rất lâu rồi.
Hôn hồi lâu, chàng mới chịu buông ta ra.
Bên tai truyền đến thanh âm trầm thấp của chàng.
"Bổn vương lần đầu tiên không có kinh nghiệm, nếu làm nàng đau, phải nói cho ta biết."
Mặt ta nháy mắt đỏ bừng, tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
"Sao có thể——"
Đôi môi bỗng nhiên lại bị khóa chặt.
"Lẽ nào Khanh Khanh muốn chê cười bổn vương?"
Ta không dám.
Chỉ đành mặc cho chàng công thành đoạt đất.
Một đêm ân ái mặn nồng, sắc xuân ngập tràn căn phòng.
—Hoàn—