"Anh, bao giờ mẹ chúng ta mới có thể nói chuyện như người bình thường ạ."
"Sắp rồi sắp rồi, bà thầy pháp không phải nói chỉ cần lớn đến 160 cân sao?"
"Vừa nãy em cân rồi, bây giờ đã hơn 150 rồi."
"Lần này về quê, uống thuốc của bà thầy pháp, rồi về đây, không quá ba ngày, mẹ chúng ta sẽ ổn thôi."
Bản ghi âm kết thúc, tôi ngã phịch xuống ghế sofa.
Thảo nào! Thảo nào con heo đó lại có ác ý với tôi như vậy!
Không! Nó không thể được gọi là heo, đó là mẹ chồng tôi!
Về quê đi đi về về ít nhất cũng mất 8 tiếng, thảo nào mỗi lần chồng và em chồng nói là đưa heo đi tắm, kết quả lần nào cũng tối muộn mới về.
Tôi ngây người ngồi trên ghế sofa, cố gắng tiêu hóa tin tức này.
Cuối cùng, chú hai cũng đến.
Ông ấy chưa vào đã dán cho tôi một lá bùa.
Tôi đang ngạc nhiên, thì đột nhiên phát hiện trên người mình đang tỏa ra một mùi hôi khó chịu.
Chú hai thuận thế vào cửa, tôi lo lắng đến mức nước mắt chảy ra.
"Cái này, cháu, sao người cháu lại thối như vậy ạ?"
Chú hai vỗ vai tôi, "Đừng sợ, đây là mùi heo."
"Nửa tiếng sau gỡ lá bùa ra đốt đi, uống tro thì sẽ không sao nữa."
Lúc này, tôi nhìn chú hai với ánh mắt biết ơn.
"Phòng của con heo đó ở phía Đông Nam phải không?"
Tôi vội vàng gật đầu, "Vâng, sao chú biết?"
"Phía Đông Nam dễ giữ hồn, đương nhiên phải sắp xếp ở đó rồi."
Nói rồi, tôi đi theo chú hai vào phòng.
Khoảnh khắc mở cửa, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt.
Tôi bịt mũi, "Trước đây cháu chưa ngửi thấy, rốt cuộc là chuyện gì vậy ạ?"
Từ lúc nuôi heo đến giờ, tôi chưa bao giờ ngửi thấy bất kỳ mùi lạ nào từ con heo đó.
Lúc đó, tôi còn khen ngợi chồng và em chồng xử lý rất tốt, không có chút mùi hôi heo nào.
Nhưng bây giờ, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Chú hai không nói gì, lấy con dao mổ heo của mình ra chém mấy nhát vào không khí, rồi hỏi tôi tiếp.
"Bộ quần áo mà con heo đã từng khoác ở đâu?"
Tôi vội vàng chạy về phòng lấy ra, chú hai trực tiếp dùng dao cắt đôi chiếc áo.
Làm xong tất cả, ông ấy lại ngồi xếp bằng trong phòng ngủ.
"Còn một bước cuối cùng."
Tôi đầy nghi ngờ, "Gì ạ?"
"Cho con heo uống máu đầu ngón tay của con, như vậy thì sẽ vạn sự bình an."
"Dù sao bây giờ con heo này không còn như lúc mới đến nữa, nó đã ăn không ít tóc của con phải không?"
Tôi gật đầu.
"Tóc là nguồn sinh khí của con, bị ăn nhiều như vậy, cơ thể con bị hao tổn nghiêm trọng."
"Những cái này chú hai đều có thể giúp con giải quyết, nhưng máu đầu ngón tay, vẫn cần con tự nghĩ cách."
Để đảm bảo kế hoạch không có sai sót, chú hai thuê một căn nhà ở ngoài khu chung cư của chúng tôi.
"Chỉ cần cho con heo uống máu của con, thì hãy gọi điện ngay cho chú."
"Vâng."
Đưa chú hai đi xong, tôi bắt đầu đau đầu, rốt cuộc phải làm cách nào để nó uống máu của tôi.
Buổi chiều, chồng và em chồng đưa con heo về.
Cả hai người họ đều rất vui vẻ, ánh mắt nhìn tôi cũng đầy tham lam.
Nhưng lần này, tôi không hớn hở chào hỏi.
Mà lạnh lùng nhìn thẳng vào con heo đó.
Có lẽ ánh mắt của tôi quá hung hãn, hành động của chồng và em chồng đều chậm lại nửa nhịp.
"Vợ ơi, em sao thế?"
Em chồng cũng run sợ nhìn tôi, người còn vô thức chắn trước con heo.
"Chị dâu, chị, chị muốn làm gì?"
Tôi cười khẩy, rồi lấy ra con dao mổ heo mà chú hai để lại.