Ngày tôi vừa tỉnh lại sau ca phẫu thuật hiến một bên thận cho "em gái nuôi" của chồng, anh ta nắm chặt tay tôi, rơi nước mắt cầu xin tôi ký vào tờ giấy ủy quyền tiếp quản toàn bộ tập đoàn Cố thị.
Thuốc mê vừa tan, cơn đau từ vết mổ bên mạn sườn truyền đến cào xé tâm can. Tôi khó nhọc mở mắt, đập vào mặt là gương mặt tiều tụy, đầy vẻ xót xa của Thẩm Hạo.
Anh ta quỳ một chân bên giường bệnh, hôn lên mu bàn tay tôi đang cắm đầy kim truyền dịch, giọng nghẹn ngào:
"Tinh Dao, em chịu khổ rồi. Đời này Thẩm Hạo anh nợ em, anh sẽ dùng cả sinh mệnh để bù đắp cho em."
Nhìn giọt nước mắt lăn dài trên má anh ta, sống mũi tôi cay cay.
Lâm Duyệt là em gái nuôi được nhà họ Thẩm cưu mang từ nhỏ, bị suy thận giai đoạn cuối. Thẩm Hạo đã quỳ dưới mưa suốt một đêm cầu xin tôi cứu cô ta. Vì yêu anh ta đến chết đi sống lại, tôi bất chấp sự phản đối của gia đình họ Cố, lén giấu bố mẹ bước lên bàn mổ.
Tôi thều thào định mở miệng an ủi anh ta, thì đột nhiên, không khí trước mặt khẽ dao động. Một hàng chữ màu đỏ như máu, mang theo ánh sáng chói mắt hiện ra ngay giữa không trung:
[Đừng ký! Tờ giấy dưới tay hắn là giấy ủy quyền chuyển nhượng cổ phần vĩnh viễn! Hắn lừa cô hiến thận để cứu người tình bí mật của hắn. Nhận được cổ phần, chiều nay hắn sẽ rút ống thở của bố cô trong phòng ICU, cướp trắng Cố thị và hợp thức hóa thân phận cho đứa con trong bụng Lâm Duyệt!]
Đồng tử tôi co rút mạnh. Hơi thở đình trệ trong cuống họng.
Lâm Duyệt? Người tình? Cướp Cố thị? Rút ống thở của bố tôi?
Bàn tay tôi đang được Thẩm Hạo nắm lấy bỗng lạnh toát như băng.
Phòng bệnh VIP tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy thở tít tít đều đặn. Thẩm Hạo vẫn đang gục đầu nức nở diễn vai người chồng thâm tình. Anh ta không hề nhìn thấy những dòng chữ đẫm máu đang trôi nổi trên đầu mình.
Tôi từ từ nhắm mắt lại, nuốt ngược thứ mùi tanh tưởi của m.áu và sự ghê tởm xuống đáy dạ dày.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, trong ánh mắt không còn tia ấm áp nào của một người vợ sẵn sàng hy sinh vì chồng.
Chỉ còn lại ngọn lửa hận thù của một kẻ bò lên từ cõi chết.
"Tinh Dao, em sao thế? Đau ở đâu à?" Thẩm Hạo ngẩng lên, thấy sắc mặt tôi trắng bệch liền vội vàng hỏi han.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra. Mẹ chồng tôi - bà Thẩm - bước vào. Trên tay bà ta không mang theo cháo hay súp bồi bổ, mà là một chiếc cặp da đựng tài liệu.
Thấy tôi đã tỉnh, bà ta nặn ra một nụ cười hiền từ giả tạo, đi thẳng đến bên giường.
"Tinh Dao tỉnh rồi à? Mẹ biết con dâu của mẹ kiên cường nhất mà. Duyệt Duyệt ở phòng bên cạnh cũng đã qua cơn nguy kịch, nhà họ Thẩm chúng ta mang ơn con cả đời."
Nói rồi, bà ta nhanh tay rút từ trong cặp ra một xấp tài liệu và một cây bút mực đưa đến trước mặt tôi.
"Con vừa phẫu thuật xong, thân thể rất yếu, cần tĩnh dưỡng ít nhất nửa năm. Việc ở Cố thị không thể bỏ bê, bố con thì đang hôn mê. Hai đứa là vợ chồng, con cứ ký cái giấy ủy quyền tạm thời này, để A Hạo danh chính ngôn thuận thay con quản lý công ty. Con chỉ việc an tâm dưỡng bệnh thôi."
Thẩm Hạo lập tức tiếp lời, ánh mắt chân thành đến cực điểm:
"Đúng đó vợ, em đừng lao lực nữa. Anh đau lòng lắm. Ngoan, ký tên đi rồi nhắm mắt ngủ một giấc, khi tỉnh dậy anh sẽ đút cháo cho em."
Cây bút được nhét thẳng vào tay tôi. Vị trí cần ký đã được lật sẵn, in đậm mấy chữ "Người ủy quyền".
Màn đạn đỏ rực lại chớp nháy điên cuồng trước mặt tôi:
[Nhìn kỹ đi! Góc phải tờ giấy có kẹp tờ phụ lục giấu kín! Ký vào đó, toàn bộ 60% cổ phần của Cố thị sẽ sang tên Thẩm Hạo dưới dạng quà tặng! Bọn chúng đã cấu kết với luật sư nội bộ rồi!]
Tôi cụp mắt, nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng mực đen.
Ba năm kết hôn, tôi nâng đỡ Thẩm Hạo từ một kẻ con trai nhà nghèo có chút tài lẻ bước vào tầng lớp thượng lưu, đưa anh ta lên ghế Giám đốc điều hành Cố thị. Tôi moi tim moi phổi đối xử với nhà họ Thẩm. Đổi lại, họ muốn lấy mạng tôi, lấy mạng bố tôi, và dâng giang sơn của nhà họ Cố cho một kẻ thứ ba đang dùng chính quả thận của tôi.
"Ủy quyền sao?" Tôi nhếch mép, âm thanh khàn đặc nhưng rành rọt. "Thẩm Hạo, anh vội vàng muốn tước quyền của tôi như vậy, là sợ tôi dưỡng bệnh xong sẽ phát hiện ra điều gì sao?"
Bàn tay đang giữ tờ giấy của Thẩm Hạo khẽ run lên. Nụ cười trên mặt bà Thẩm cũng cứng đờ.
"Tinh Dao... em nói linh tinh gì vậy? Anh làm sao có thể tước quyền của em? Anh chỉ muốn giúp em gánh vác thôi..."
Tôi ném thẳng cây bút xuống đất. Tiếng kim loại va chạm với sàn đá cẩm thạch vang lên chói tai.
"Giúp tôi gánh vác? Hay là giúp Lâm Duyệt gánh vác giang sơn mà anh sắp cướp được từ tay nhà họ Cố?"
Bịch!
Tài liệu trên tay Thẩm Hạo rơi vãi xuống sàn. Sắc mặt anh ta nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
"Em... em đang nói mớ gì vậy? Duyệt Duyệt là em gái anh cơ mà!"
"Em gái?" Tôi dùng chút sức lực cuối cùng, chống tay ngồi thẳng dậy, rút chiếc gối tát thẳng vào mặt Thẩm Hạo.
"Em gái mà hai người lại đưa nhau lên giường? Em gái mà cái thai trong bụng cô ta đã được bốn tháng? Thẩm Hạo, anh tưởng nhà họ Cố tôi tuyệt tự rồi, một mình tôi nằm đây thì các người muốn làm gì thì làm sao?!"
Bà Thẩm thấy chuyện bại lộ, lập tức lộ ra bộ mặt thật. Bà ta chống nạnh, chỉ thẳng tay vào mặt tôi:
"Đã biết rồi thì tao cũng nói thẳng! Mày cưới A Hạo ba năm không đẻ được một đứa con, Duyệt Duyệt mang thai con trai nối dõi cho nhà họ Thẩm, nó mới là công thần! Quả thận này coi như mày đền bù tổn thất thanh xuân cho con trai tao! Ký ngay tờ giấy này, tao còn cho mày giữ lại cái danh Thẩm phu nhân, nếu không..."
"Nếu không thì sao?"
Cửa phòng bệnh đột ngột bị đạp tung từ bên ngoài.
Trần Luật sư - người đại diện pháp lý cao nhất của tập đoàn Cố thị, dẫn theo mười vệ sĩ áo đen, tỏa ra sát khí lạnh lẽo bước vào. Theo sau là viện trưởng bệnh viện và đội ngũ an ninh.
Tôi nhìn hai mẹ con Thẩm Hạo đang co rúm lại vì kinh hãi, nhếch môi cười lạnh lẽo:
"Các người thực sự nghĩ, người cầm quyền của Cố thị bước lên bàn mổ cắt đi một phần cơ thể mà không chừa lại cho mình một con đường lui sao?"
"Trần Luật sư," Tôi ra lệnh, giọng sắc như dao cạo, "Lập tức phong tỏa toàn bộ tài khoản của Thẩm Hạo. Đưa chứng cứ tham ô quỹ công ty của hắn giao cho cảnh sát kinh tế. Hủy bỏ mọi chức vụ của hắn tại Cố thị ngay phút này!"
Thẩm Hạo bủn rủn, quỳ sụp xuống đất, bò đến định ôm lấy chân tôi.
"Tinh Dao! Tinh Dao anh sai rồi! Anh bị Lâm Duyệt dụ dỗ! Em tha cho anh, nể tình phu thê ba năm..."
"Vệ sĩ!" Tôi gầm lên, mặc kệ cơn đau xé rách ở vết mổ. "Kéo hai kẻ rác rưởi này ra ngoài. Gọi cảnh sát đến bắt giữ vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. À, tiện thể... thông báo cho phòng bệnh bên cạnh, Lâm Duyệt sử dụng thận hiến tặng phi pháp, lập tức dừng mọi chế độ chăm sóc y tế."
Tiếng la hét thảm thiết của mẹ con Thẩm Hạo vang vọng dọc hành lang rồi xa dần.
Tôi tựa lưng vào gối, nhìn khoảng không vừa xuất hiện dòng chữ cảnh báo.
Luật nhân quả không chừa một ai, nhưng nếu trời không trừng phạt chúng, thì chính tay tôi sẽ tự đưa chúng xuống địa ngục.