Ngày hôm sau, Tạ Thanh Yến đã cưỡi ngựa tới Giang Nam, trước cửa tiệm của Triệu Sắt Sắt.
Thân là Vũ An Hầu, Tạ Thanh Yến muốn tìm Triệu Sắt Sắt là chuyện dễ như trở bàn tay, vì vậy nàng không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của người đàn ông này, qua sự an ủi của Liễu Nam Phàm, nàng đã thông suốt rồi, dù thế nào đi nữa, giữa nàng và Tạ Thanh Yến cũng phải nói cho rõ ràng.
Vừa nhìn thấy nàng lần đầu, Tạ Thanh Yến đã bước tới.
Mấy tháng nay ở chiến trường, mỗi giây mỗi phút hắn đều nghĩ tới Triệu Sắt Sắt, dù chiến sự thắng lợi hắn trong lòng cũng chỉ có một mình Triệu Sắt Sắt, hắn phi ngựa nhanh trở về kinh thành, hoàng thượng hứa hẹn thăng quan tiến chức cho hắn, hắn hoàn toàn từ chối, chỉ xin một đạo thánh chỉ, một đạo thánh chỉ có thể cứu vãn lại nàng.
Và sau khi trải qua sinh tử, gặp lại Triệu Sắt Sắt một lần nữa, tâm trạng của Tạ Thanh Yến giống như tìm lại được vật đã mất. Hắn dùng ánh mắt phác họa mắt mày của Triệu Sắt Sắt, phát hiện trong những ngày ở Giang Nam nàng đã tròn trịa hơn một chút, trên má có thêm chút thịt, trông càng đáng yêu hơn.
Nhưng khi hắn đưa tay ra định chạm vào lông mày của nàng thì bị nàng né tránh.
“Tạ Thanh Yến, ngươi tới tìm ta có việc gì?” Những lời lạnh nhạt thốt ra từ miệng người đối diện, lúc này mới khiến Tạ Thanh Yến chợt tỉnh táo lại, nhớ tới việc họ đã hòa ly.
Hắn hạ tay xuống, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa: “Sắt Sắt, ta có rất nhiều lời muốn nói với nàng, trước đây là ta có lỗi với nàng, bị bộ mặt giả tạo của Tô Lăng Âm lừa gạt, hại nàng phải chịu bao nhiêu khổ cực, hiện giờ ta đã nghĩ thông suốt rồi, ta chưa từng yêu ai khác, nguyện vọng sâu nhất trong lòng ta vẫn là được ở bên nàng, một đời một kiếp, vĩnh viễn không chia lìa.”
Trên đường có không ít người đang nhìn cảnh này, vị Vũ An Hầu danh tiếng lừng lẫy hôm nay lại tỏ tình với một bà chủ tiệm nhỏ. Tạ Thanh Yến hoàn toàn không quan tâm tới tiếng bàn tán của những người khác, hắn cúi đầu, nắm lấy tay Triệu Sắt Sắt, đôi tay này trong ấn tượng của hắn mịn màng trắng trẻo, nhưng giờ đây vì suốt ngày làm ô nên đã trở nên thô ráp hơn một chút.
Trong mắt Tạ Thanh Yến lộ rõ vẻ xót xa: “Sắt Sắt, những ngày qua nàng vất vả rồi, theo ta về kinh thành đi, chúng ta tái hôn, ta sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm nữa, hãy cho ta một cơ hội bù đắp được không? Sắt Sắt, ta yêu nàng.”
Yêu, ngày xưa khi họ thành hôn Tạ Thanh Yến đã nói yêu nàng, nhưng chỉ vỏn vẹn ba năm cũng nói với nàng rằng hắn đã yêu người khác.
Triệu Sắt Sắt cười mỉa mai, gạt bàn tay xót xa của Tạ Thanh Yến ra: “Không cần đâu Hầu gia, duyên nợ giữa ta và ngươi sớm đã đứt rồi, hiện giờ cũng đã hòa ly lâu ngày, tốt nhất đừng tới làm phiền ta nữa, ta đã có cuộc sống mới, không cần ngươi tới quan tâm.”
Hồng Tụ cũng chắn trước mặt Triệu Sắt Sắt, lộ vẻ phẫn hận: “Đúng vậy Vũ An Hầu, ngài tốt nhất hãy nhanh về mà chăm sóc cô gái hái sen của ngài đi, tiểu thư nhà chúng ta giờ đã có người mới rồi, sớm đã không cần ngài nữa rồi!”
“Cái gì? Sao có thể chứ!” Tạ Thanh Yến nhíu mày: “Sắt Sắt, nàng nên quản giáo Hồng Tụ đi, toàn nói đùa. Ta biết nàng đang giận, ta đã sớm bỏ Tô Lăng Âm rồi, nàng cũng đừng để Hồng Tụ nói những lời này.”
Hồng Tụ định giải thích thì Triệu Sắt Sắt đã ngăn nàng lại, chủ động bước lên phía trước, vẻ mặt thản nhiên.
“Hồng Tụ không hề nói sai, hiện giờ ta đã có ý trung nhân, bất kể ngươi và Tô Lăng Âm thế nào cũng không liên quan tới ta.”
Lông mày Tạ Thanh Yến càng nhíu chặt, giọng nói cũng trầm xuống, mang theo vài phần giận dữ: “Sắt Sắt, đừng quậy nữa.”
“Ta không hề quậy, Tạ Thanh Yến, chính miệng ngươi đã nói người ngươi yêu không phải ta, ta như ý ngươi nguyện nhường lại vị trí đó rồi, hiện giờ ta đã có ý trung nhân, cũng không thể nào thích ngươi như trước đây nữa.”
Tạ Thanh Yến vừa từ chiến trường xuống, mang theo một luồng sát khí, hắn khó khăn lắm mới nắm lấy được cơ hội duy nhất từ trong trận chiến lành ít dữ nhiều để chứng minh quyết tâm của mình, sao có thể cho phép Triệu Sắt Sắt cứ thế từ chối mình? Và chỉ cần nghĩ tới việc Triệu Sắt Sắt thực sự có người mình thích, họ sẽ suốt ngày ở bên nhau, thậm chí cầm tay hôn môi, làm những chuyện thân mật là Tạ Thanh Yến thấy mình không kiềm chế nổi cơn giận.
Hắn nén giọng, định nói thêm gì đó thì một giọng nói thanh thoát đột nhiên truyền tới.
“Sắt Sắt, ta tới muộn rồi, nàng không sao chứ?”