Vào buổi chiều ngày sinh nhật của Tần Xuyên, bạn thân gọi điện thoại tới.
"Thật sự muốn đi sao?"
"Ừ, thật sự phải đi rồi, chuyến bay lúc mười giờ tối."
Đầu dây bên kia, chợt vang lên tiếng nghẹn ngào.
"Có thể không đi được không, không nỡ xa cậu."
"Đồ ngốc, cậu vẫn còn Ngụy Xu mà."
Đầu dây bên kia điều chỉnh lại cảm xúc.
"Cậu tóm lại vẫn là một kẻ vô tâm, vậy tối nay, tiệc sinh nhật của Tần Xuyên, cậu còn đi không?"
Tôi liếc nhìn món quà sinh nhật đặt trên vali.
"Đi chứ."
Lâm Phỉ có chút kích động nói: "Cậu đặt chuyến bay muộn như vậy, không phải là cố ý đợi hắn đón sinh nhật xong mới bay đi đấy chứ? Cậu thật sự đủ rồi đấy."
Tôi bình tâm lại một chút.
"Phỉ Phỉ, mình muốn vì tình cảm mười năm dài đằng đẵng này, vẽ lên một dấu chấm tròn vẹn."
"Mình hiểu, Tần Xuyên bỏ lỡ cậu chính là do hắn bị mù, mình dám cá, hắn sẽ chẳng bao giờ gặp được người nào yêu hắn hơn cậu nữa."
"Đồ đạc dọn dẹp xong chưa, nếu chưa xong thì mình với Ngụy Xu qua đó, cùng nhau giúp cậu thu dọn."
"Đều dọn xong cả rồi."
...
Tôi, Tần Xuyên, Tô Nguyệt, ba người chúng tôi, cứ như ông trời đang trêu đùa một vố vậy.
Tôi thích Tần Xuyên, trong lòng Tần Xuyên là Tô Nguyệt, còn trong lòng Tô Nguyệt lại là đàn piano.
Chỉ là lần này, tôi phải rút lui rồi, giống như mặt trời sẽ chẳng thể nào gặp được mặt trăng, tôi làm liếm cẩu mười năm, cũng chẳng thể nào chạm tới trái tim của Tần Xuyên.
...
Buổi tối, tôi cố ý trang điểm một chút, lại mặc một chiếc váy mới mua.
Đến tiệc sinh nhật của Tần Xuyên, hắn đứng dậy đi về phía tôi, kinh ngạc hé môi.
"Hôm nay cậu rất xinh đẹp."
"Bởi vì đây là lần cuối cùng tôi đón sinh nhật cùng cậu, sau này, sinh nhật của cậu, tôi sẽ chẳng bao giờ tham gia được nữa."
Tuy nhiên, những lời này tôi không nói ra.
Mà tôi chỉ rộng rãi đưa chiếc hộp quà vuông màu xanh nhạt lên, mỉm cười nói:
"Chúc cậu sinh nhật vui vẻ, Tần Xuyên."
Đứng bên cạnh hắn, tôi có thể ngửi thấy mùi sữa tắm thanh mát trên người hắn.
Ngay cả khi sắp phải đi, tôi chợt nhận ra mình vẫn không thể khống chế nổi, nhịp tim vì hắn mà đập nhanh hơn.
"Các cậu có nhận ra không, mỗi lần Tần Xuyên tổ chức sinh nhật, món quà Quý Ngưng chuẩn bị đều là tâm huyết nhất."
"Không công bằng nhé Quý Ngưng, lúc tôi sinh nhật, sao không có đãi ngộ thế này?"
"Cậu nhớ nói với bạn gái đi nha, người ta Quý Ngưng mà thật sự để tâm cậu như vậy, bạn gái cậu ghen chết mất."
Tần Xuyên mỉm cười nhận lấy hộp quà nói: "Cảm ơn."
Mọi người lại tiếp tục trêu chọc nói:
"Tần Xuyên, mau mở ra xem đi, Quý Ngưng tặng gì thế?"
"Đúng đấy, nhìn cái hộp thì tuyệt đối không phải là món quà bình thường đâu."
Tần Xuyên nhìn sang tôi, dò hỏi ý kiến.
Tôi gật đầu, ra hiệu có thể mở.
Lớp vỏ bọc mở ra, để lộ món đồ bên trong, đám con trai đều đồng thanh ồ lên một tiếng "Oa...".
Bên trong là một chiếc áo thi đấu có chữ ký chính thức của Jordan.
Tần Xuyên cũng ngây người.
Hắn chưa từng nghĩ tới, tôi lại chuẩn bị món quà đầy tâm huyết đến thế.
Hắn khó hiểu nhìn tôi.
"Sao lại quý giá thế này?"
"Cậu thích là được rồi."
Có lẽ ánh mắt tôi nhìn hắn, quá đỗi nồng nhiệt.
Hắn mất tự nhiên mà dời đi ánh mắt đang đối diện với tôi.
"Trời ơi, đây chính là chiếc áo mà anh Xuyên luôn muốn có mà."
"Chậc, đây là áo đấu có chữ ký của Jordan thời còn ở Dream Team đấy..."
Ngay lúc này, cánh cửa phòng bao lần nữa bị đẩy ra.
Tô Nguyệt đến rồi.
Cô ta mặc một chiếc váy đỏ hiệu Chanel, áy náy nói:
"Xin lỗi, mình đến muộn."
Tần Xuyên bước về phía cô ta, mỉm cười.
Nụ cười này, khiến tôi mơ hồ nhận ra một tia cảm giác như trút được gánh nặng.
Tôi đưa mắt liếc nhìn chiếc hộp quà bị hắn tiện tay đặt xuống kia, đắng chát mím môi.
Suy cho cùng, chẳng có món quà nào, có thể thắng được sự xuất hiện của Tô Nguyệt.
Tần Xuyên nói: "Đến là tốt rồi, đang chuẩn bị cắt bánh kem."
Tô Nguyệt lục tìm trong túi xách một hồi, lấy ra một chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật.
"Đúng rồi, cái này tặng cho cậu, quà sinh nhật."
Có người đề nghị: "Tần Xuyên, cũng mở ra xem thử đi."
Dáng vẻ Tô Nguyệt dường như không muốn mở ra lắm, nhưng có người mở lời, cô ta cũng đành gật đầu với Tần Xuyên.
"Được thôi."
Tần Xuyên tức thời cũng khá tò mò, mở ra, bên trong là một cây bút máy bình thường.
Bạn thân nối khố của Tần Xuyên, trêu chọc nói:
"Tô Nguyệt, món này của cậu có thể xem là món quà hời hợt nhất trong buổi hôm nay đó nha."
Tô Nguyệt ngượng ngùng giải thích: "Dạo gần đây mình vẫn luôn phải chuẩn bị khúc nhạc cho cuộc thi piano quốc tế dành cho thanh niên, không rảnh rỗi để đi chọn quà, năm sau nhất định sẽ lựa chọn đàng hoàng."
Tần Xuyên chuyển đề tài:
"Mang bánh kem lên đây, cắt bánh kem thôi."