"Trước kia là do tôi không biết trân trọng, hiện tại cậu không thích tôi, là tự tôi gieo gió gặt bão, nhưng có thể đừng kháng cự tôi như vậy được không, nếu điều đó khiến cậu không thoải mái, về sau tôi sẽ không lại gần cậu nữa, chỉ cần có thể đứng từ xa nhìn cậu là đủ rồi."
Tôi nâng tầm mắt, nhìn ngọn đèn đường sáng rực phía trên đỉnh đầu.
"Như thế thì có ý nghĩa gì chứ?"
"Tần Xuyên, nếu cậu đủ thông minh, thì mau quay về đi, bắt đầu lại một cuộc đời mới của chính cậu, chứ không phải ở đây quấy rầy cuộc sống mà tôi đã sớm sắp xếp lại từ đầu."
"Tôi luôn tự cho rằng mình rất thông minh, trong việc học tập, có thể dễ dàng đứng đầu bảng, cậu có biết khi nào, tôi mới phát hiện ra hóa ra mình lại là một tên ngốc nghếch cỡ bự không?"
Tôi nghiêng đầu liếc nhìn hắn một cái.
Giọng điệu nói chuyện như thế này, thực sự chẳng giống hắn chút nào.
"Đó là sau khi cậu rời đi, cậu im hơi lặng tiếng biến mất, không còn xuất hiện trong tầm mắt tôi nữa, khi đó tôi mới chậm chạp nhận ra, cậu đã sớm trở thành người có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong sinh mệnh của tôi."
"Nhưng tôi đúng là một tên ngốc tự cho mình là đúng, cứ mê muội tự tin rằng, cậu thích tôi nhiều đến thế, đã không thể tách rời khỏi tôi rồi, tôi chưa từng nghĩ tới, cậu cũng sẽ biết mệt, sẽ thất vọng tột cùng."
"Cho đến khoảnh khắc cậu biến mất khỏi tầm nhìn của tôi, tôi mới hiểu ra, cậu đã khắc sâu vào xương tủy tôi một cách vô hình, khoảnh khắc cậu rút lui rời đi, nỗi đau tận xương tủy đó, đeo bám tôi từng phút, từng giây."
"Nhưng tôi đúng là thất bại, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, tôi đối xử với cậu cực độ quá đáng, tàn nhẫn vô tình, những người bạn của cậu, cũng từng người từng người một đứng về phía cậu, bảo vệ cậu, kiên quyết không chịu nói cho tôi biết, cậu đang ở đâu."
"Về sau, tôi thực sự không biết phải làm sao nữa, tôi chỉ có thể tận dụng những ngày nghỉ, xin visa, đi từng quốc gia một để tìm cậu, gửi email cho bạn bè ở nước ngoài, nhờ họ để ý đến những người xung quanh, xem liệu có từng gặp qua cậu hay không, nhưng ngay cả ông trời cũng muốn trừng phạt tôi, một chút tin tức của cậu cũng chẳng có."
"Mùa hè năm ngoái, tôi đã từng đến đây, hồi đó khu trường học của các cậu, đang tổ chức giải đấu bóng bầu dục, người đông nghìn nghịt, cố tình tôi chen lấn giữa biển người, chẳng có lấy một ai giống cậu."
Tôi khẽ giật mình một thoáng.
Hắn nói không sai, mùa hè năm ngoái, học viện chúng tôi quả thực đã cho sinh viên nghỉ học để tổ chức một giải đấu bóng bầu dục.
Nhưng mấy ngày diễn ra thi đấu đó, tôi lại vừa vặn bị bong gân, nên đành ở nhà nghỉ ngơi.
"Cho đến một tuần trước, người bạn của tôi ở London, tới trường học của các cậu để thăm bạn của cậu ấy, ngẫu nhiên nhìn thấy cậu, cậu ấy đã chụp lại bức ảnh của cậu, gửi qua email cho tôi."
"Nhìn bức ảnh đính kèm trong thư, tôi kích động đến mức bật dậy ngay lập tức, không phải cậu, thì còn có thể là ai chứ? Vừa hay dự án ở phòng thí nghiệm cũng sắp đi đến hồi kết thúc, tôi liền tăng ca thêm hai đêm thức trắng, hoàn tất xong công việc, rồi vội vã bay đến đây."
"Rõ ràng là rất mệt mỏi, nhưng ngồi trên máy bay, tôi lại chẳng mảy may có chút buồn ngủ nào."
"Ngày hôm qua, ở trước cổng trường, ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu bước ra, tôi đã phải dùng hết sức lực kiềm chế, mới nhịn được xúc động muốn chạy ào đến ôm chầm lấy cậu vào lòng."
"Đáng tiếc là, lúc đầu, cậu hoàn toàn không nhìn thấy tôi, mà đang nói cười rôm rả nói lời tạm biệt với bạn bè."
Tần Xuyên không nhanh không chậm nói tiếp, chỉ là ánh mắt, vẫn luôn chưa từng dời khỏi người tôi.
"Ngay lúc tôi định đuổi theo, cậu rốt cuộc cũng quay đầu lại, tảng đá trong lòng tôi mới hạ xuống, ba năm rồi, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cậu, cũng đã hạ quyết tâm, không bao giờ dám đánh mất cậu thêm một lần nào nữa."