Gia cảnh Lê Hạ tuy không tính là tốt, nhưng cũng ăn mặc không lo.
Tôi dựa vào ký ức kiếp trước tìm được nhà của Lê Hạ, sờ soạng trên người không thấy chìa khóa, thế là giơ tay ấn chuông cửa.
"Chị? Chị về rồi à?"
Mở cửa là một cậu bé trắng trẻo mập mạp, tôi hơi sửng sốt, lúc này mới nhớ ra Lê Hạ quả thực có một đứa em trai.
Chỉ có điều ở kiếp trước em trai cô ta vì không có tiền chữa bệnh, từ sớm đã qua đời rồi.
Nghe nói là vì tiền chữa bệnh cho em trai đều bị Lê Hạ cầm đi đè xuống bê bối, vì chuyện này cha mẹ cô ta cũng đoạn tuyệt quan hệ với cô ta.
Nhưng cuối cùng bê bối vẫn không đè xuống được.
Bê bối ngập trời vừa tung ra, giới giải trí không còn nơi nào cho cô ta dung thân nữa.
Cô ta trở thành con chuột chạy qua đường người người đòi đánh.
"Chị ơi chị ơi, em nhìn thấy chị ở trên tivi rồi, chị thật lợi hại nha! Sau này nhất định sẽ làm đại minh tinh!"
Tôi nhìn em trai vẻ mặt ngây thơ trong lòng sinh ra yêu thương, cúi người xoa xoa mái tóc hơi xoăn xù lông của nó.
"Em trai ngoan, chị làm đại minh tinh, sẽ mua cho em đồ ăn vặt ăn không hết."
Em trai vui vẻ hú lên một tiếng, kéo tôi ngồi xuống ghế sofa.
Mẹ bưng cơm nước ra, cười mắng em trai: "Đừng quậy chị con, chị con mệt mỏi cả ngày rồi, mau để nó nghỉ ngơi đi."
Cha cũng bưng một ly nước ép đưa tới, hiền từ nói: "Vì để chúc mừng buổi diễn đầu tiên của Hạ Hạ, mẹ con hôm nay đã làm rất nhiều món ngon, chúng ta cũng được hưởng lây."
Tôi cảm nhận được tình yêu thương của cha mẹ bao bọc lấy mình, hốc mắt dần dần ươn ướt.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.
Lê Hạ không biết, thứ cô ta vứt bỏ như giày rách, chính là thứ tôi cầu mong trong mơ.
Tôi có chút hoảng hốt, sờ vết hằn đỏ trên cổ tay mới cảm thấy chân thực.
Tôi thật sự đang sở hữu tất cả những thứ này.
Âm thanh quen thuộc trong tivi làm tôi chuyển dời sự chú ý.
Xuất hiện trong bộ váy đỏ rực rỡ trên thảm đỏ chính là Lê Hạ đang mang khuôn mặt của tôi.
Cô ta cười rất rạng rỡ tươi sáng, phảng phất là một cô gái tràn đầy hướng tới với tương lai tốt đẹp.
Mà tôi lại biết sau khi bữa tiệc này kết thúc sẽ phải đối mặt với cái gì.
Kiếp trước, cha vì để có thể để tôi, một người mới trong giới giải trí, được diễn vai nữ chính của đạo diễn nổi tiếng, đã đích thân đưa tôi vào phòng của gã nhà sản xuất đầy dầu mỡ.
Đêm hôm đó, roi da vô tình quất lên người tôi.
Máu tươi đỏ thẫm phun tung toé trong phòng, in lên chiếc váy đỏ trên người tôi càng thêm đỏ diễm lệ.
Tôi dùng móng tay bấm chặt lòng bàn tay, cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế khiến thân thể tôi run rẩy nhè nhẹ.
Mẹ lúc này dịu dàng sờ trán tôi: "Hạ Hạ, con thấy trong người không thoải mái sao?"
Hơi thở dễ chịu trên người mẹ kéo tôi trở về hiện thực, tôi làm nũng tựa đầu vào lòng bà.
"Mẹ, con không sao."
Nhìn Lê Hạ đang phong quang đắc ý trên tivi, ánh mắt tôi nháy mắt lạnh đi vài phần, cũng mang theo chút ít đồng cảm.
Lê Hạ, đây là con đường tự cô chọn, có khó khăn nữa cũng phải đi tiếp nhé.
Tôi biết, cô ta đang chờ đợi ngày cô ta làm đại minh tinh.
Vì ngày đó, hiện tại phải trải qua cái gì, cô ta đều phải nhịn.