Từ khóa [Lâm Thanh Vi vì ghen tị Lê Hạ mà đánh người] lại một lần nữa leo lên hot search, đứng cao không xuống.
Tôi và cô ta trong trận chiến này cũng hoàn toàn đánh ra tên tuổi.
Tôi nhận được cành ô liu từ các công ty điện ảnh lớn gửi tới.
Nhiều đạo diễn cũng nhìn trúng lưu lượng trên người tôi, mời tôi diễn các loại vai diễn trong phim truyền hình và điện ảnh.
Mà Lê Hạ hoàn toàn bại hoại danh tiếng, trong vòng gần như không ai dám đi nâng đỡ cô ta nữa.
Cho dù cha mẹ tôi ra mặt cũng không cách nào giành được cho cô ta một vai diễn hạng hai, chỉ có vai phụ nhỏ để đánh bóng tên tuổi.
Tôi hiện nay cũng không rảnh để ý tới bọn họ, bởi vì tôi nhìn thấy kịch bản người đại diện đưa tới, tên là "Nhung Cẩn".
Quá khứ chính là dựa vào bộ phim điện ảnh này để tôi lấy được giải Kim Kê đầu tiên, kiếp này tôi cũng nhất định phải có được.
Tôi đưa tư liệu đến tay đạo diễn, ý định là diễn vai nữ số 1 Nhung Cẩn.
Dù sao quá khứ cũng đã từng diễn qua một lần, lúc thử vai cũng rất nhẹ nhàng, đối với việc nắm bắt nhân vật thành thạo điêu luyện, giải thích một biểu cảm nhỏ cũng có thể lột tả nhân vật tốt hơn.
Đạo diễn hai mắt phát sáng, tán thưởng nhìn tôi, ngay lập tức quyết định định tôi làm nữ số 1.
Nhưng lại bị nhà sản xuất bên cạnh giành trước một bước gọi ngừng, ghé vào tai đạo diễn nói gì đó.
Tôi loáng thoáng nghe thấy tên cha mẹ tôi, lập tức hiểu ra Lê Hạ cũng không từ bỏ vai diễn này, cô ta chắc chắn là để cha mẹ giúp cô ta mua chuộc quan hệ, dùng tiền đập vào đoàn phim.
Đạo diễn cũng do dự, chỉ nói với tôi là tạm định, bảo tôi về chờ tin tức.
Lúc tôi ra cửa nhìn thấy Lê Hạ đã sớm ở cửa chờ tôi, thấy tôi đi ra mỉm cười, trào phúng nói.
"Thấy cô nỗ lực như vậy trong lòng tôi cân bằng hơn nhiều, quán quân thì thế nào? Còn không phải chạy vạy khắp nơi xin việc, chỉ tiếc nữ số 1 của bộ này đã nội định là tôi rồi, cô cho dù có tài hoa hơn nữa, cũng chung quy bò không nổi đâu!"
Nói rồi cô ta nhấc chân hung hăng dùng giày cao gót nghiền lên chân tôi: "Cú này trả lại cho cô, tôi đã ký hợp đồng với công ty MG, đừng hòng tranh với tôi nữa, tôi tuyệt đối sẽ không cho cô cơ hội nữa đâu, thành thật làm diễn viên tuyến mười tám của cô đi!"
Tôi nhịn đau, nhếch môi cười: "Hừ, cha mẹ tôi cũng nỡ bỏ tiền cho cô nhỉ? Nếu tôi đoán không sai, đây là cơ hội cuối cùng của cô rồi chứ."
Lê Hạ nháy mắt nổi giận, giơ tay liền muốn tát vào mặt tôi.
"Con tiện nhân, mày sớm đã biết tao sẽ gặp phải sự đánh đập và tra tấn của bọn họ, mày là cố ý!"
Tôi một phen nắm lấy tay đang ở trên không trung của cô ta, tôi của giờ khắc này cuối cùng bỏ xuống lớp ngụy trang ngoan ngoãn, ánh mắt hung ác sắc bén.
"Đây là cô ép tôi, nếu như chúng ta đã đổi không lại được, vậy tôi tự nhiên phải dùng thân xác hiện tại của tôi làm trọng, nói lại, những gì tôi hiện tại hưởng thụ đều là đồ của tôi, còn có gì không thỏa mãn sao?"
"Hạ tỷ, hảo tâm nhắc nhở cô, cha mẹ kia của tôi không phải loại hiền lành gì, cô nếu như lại xảy ra sai sót gì, hủy hoại danh tiếng Lâm gia, bọn họ có thể sẽ không tha cho cô nữa đâu."
Tôi giơ tay gạt ống tay áo của cô ta ra, quả nhiên nhìn thấy vết roi và vết bầm tím xúc mục kinh tâm, cười sảng khoái.
Đã muốn hưởng thụ thành công của tôi, thì nhất định phải chịu đựng tất cả những khổ nạn trước kia tôi từng chịu.
Thực ra kiếp trước vào lúc này tôi đã rất ít khi bị đánh rồi.
Lúc đó tôi đã có độ nổi tiếng nhất định, giá trị bản thân cũng tăng vọt, bọn họ trông cậy vào tôi kiếm tiền cho Lâm gia, tự nhiên sẽ không bạc đãi tôi nữa.
Nhưng mà cô ta không giống vậy, một ván bài tốt đánh cho nát bét.
Hiện nay không kiếm được vốn liếng để bảo đảm bản thân chống lại đôi cha mẹ ác độc kia, tự nhiên phải ngày qua ngày chịu đựng sự mắng chửi và đòn roi của bọn họ.
Nực cười là Lê Hạ đến bây giờ còn chưa nhìn rõ, vọng tưởng còn có thể dựa vào quyền thế và tài lực của đôi cha mẹ ác độc kia để đứng vững trong giới giải trí làm đại minh tinh, đừng nói phản kháng, cô ta hiện tại chỉ có thể một mực lấy lòng bọn họ.
Vậy thì chỉ còn có thể là...
Tự làm tự chịu thôi.