Ba mẹ vốn dĩ không thích tổ chức tiệc rượu, lần này lại đều nhiệt tình tràn trề tổ chức.
Vinh dự đặc biệt thủ khoa đại học này, đó tuyệt đối là mộ tổ bốc khói xanh.
Cố Kiến Nghiên cũng tới, còn đưa cả mẹ cậu ấy tới.
Đẳng cấp của bữa tiệc này nháy mắt cao lên.
“Thật lợi hại a, dì lúc còn trẻ cũng không có lợi hại như cháu.”
Dì Cố không chút keo kiệt khen ngợi, ra tay hào phóng, tặng trực tiếp là xe sang sáu trăm vạn.
Cùng kiểu dáng với Cố Kiến Nghiên.
Cậu ấy là màu đen, tôi là màu trắng.
Tôi nuốt nước miếng: “Dì ơi, cái này quá quý giá rồi ạ?”
Dì Cố nhét chìa khóa vào tay tôi, vẻ mặt cảm kích nói:
“Không quý giá, dì còn cảm thấy quá nhẹ, dù sao hiện nay con trai dì ưu tú như vậy đều là cháu dạy dỗ ra.”
“Dì với ba thằng bé đều bận rộn công việc, không có thời gian quản nó, chúng ta đối với nó yêu cầu cũng chỉ là thân thể khỏe mạnh, vui vui vẻ vẻ sống là được.”
“Nhưng làm cha mẹ cũng đều hy vọng con cái có tiền đồ, không muốn ngây ngây ngô ngô sống cả đời, nó bây giờ trong mắt có ánh sáng, đối với tương lai tràn ngập hy vọng, cái này so với cái gì cũng quan trọng hơn.”
Tôi hiện tại mới hiểu được cảm giác buông lỏng trên người Cố Kiến Nghiên là từ đâu tới rồi.
Hóa ra là có ba mẹ tốt như vậy.
Thật khiến người ta hâm mộ a!
Ngay lúc này, Giang Ngư xuất hiện ở cổng lớn, cả người đều lén lén lút lút.
Tư thế đi đường cũng có chút kỳ lạ, tay vẫn luôn đút trong túi, sau đó đi vào nhà vệ sinh, vẫn luôn không có đi ra.
Ba phút sau, tôi nhận được điện thoại của cán sự môn Ngữ văn.
Giọng cô ấy run lẩy bẩy nói: “Hạ Tri Dao, dì cả của tớ đến rồi, cậu có thể hay không đến đưa cho tớ băng vệ sinh.”
Tôi đáp một tiếng: “Được, tớ đi ngay bây giờ, có cần tớ giúp cậu lấy bộ quần áo mới không?”
Cô ấy cấp thiết nói: “Không cần, cậu nhanh chút qua đây là được!”
Tôi nheo mắt, từ trong tay bảo vệ cầm lấy cây dùi cui điện giấu ở sau người, lúc này mới chậm rãi đi đến cửa nhà vệ sinh nữ.
Nhẹ nhàng gõ cửa:
“Triệu Khiết, cậu ở đó không?”
Bên trong cánh cửa vang lên giọng nói run rẩy của cán sự môn Ngữ văn:
“Cậu đẩy cửa ra, đi vào đưa cho tớ.”
Tôi vừa đặt tay lên tay nắm cửa, cửa liền mạnh mẽ mở ra, khuôn mặt độc ác dữ tợn của Giang Ngư xuất hiện ở trước mắt.
Trong tay cô ta cầm một con dao găm hướng về phía tôi đâm tới:
“Hạ Tri Dao, tại sao mày luôn muốn cướp đi đồ của tao, mày phải chết! Lần này tao tuyệt đối sẽ không thua!”
Lời nói rơi xuống, dao găm của cô ta cũng chạm vào ngực tôi.
Nhưng vẻn vẹn cũng chỉ là chạm vào mà thôi, sau đó cả người cô ta liền đau đớn cuộn mình trên mặt đất.
Dùi cui điện 2000V! Uy lực cũng không thể khinh thường.
Tôi túm tóc cô ta lôi cô ta đến bên cạnh bồn cầu, ấn đầu cô ta trực tiếp vào trong bồn cầu:
“Hả? Ai phải chết? Mày nói lại một chút ai phải chết?”
“Tao sớm đã nhớ ra chuyện trước kia rồi, sở dĩ không vạch trần mày, chỉ là coi mày như con hề nhảy nhót, lúc nhàm chán tiêu khiển một chút mà thôi.”
“Tao cũng sớm biết Tô Tuấn Phạn là một tên cặn bã bại hoại, cũng biết mày sẽ bị hắn chơi đùa, sỉ nhục.”
“Tao càng biết mày sẽ đối phó tao, cho nên tao vẫn luôn chờ, giết người không thành mày biết phải phán bao lâu không? Không cần bao lâu, mày đều sẽ không thể sống sót từ bên trong đi ra.”
“Quãng đời còn lại của mày, tất nhiên thê thảm không nỡ nhìn!”