Trong phòng học vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Ánh mắt nhìn Giang Ngư toàn bộ đều là sùng bái và hâm mộ.
Ở cái tuổi còn ngây ngô non nớt này, những lời nói này của cô ta, không nghi ngờ gì khiến mọi người cảm thấy cô ta trưởng thành, ưu tú vô cùng.
Giống hệt như kiếp trước, Tô Tuấn Phạn đứng ở cửa sau thu hết màn này vào đáy mắt.
Trên mặt nở nụ cười thương hiệu, trong mắt viết đầy vẻ thưởng thức.
Khóe mắt Giang Ngư cực nhanh liếc qua cửa sau phòng học, trên mặt tuy rằng bình tĩnh không gợn sóng.
Nhưng bàn tay bởi vì kích động mà hơi run rẩy vẫn là bán đứng nội tâm của cô ta.
Khóe miệng tôi nhếch lên, nụ cười khinh miệt.
Cô ta nói những lời này, đúng là phí phạm.
...
Buổi tối tôi trực nhật, quét sân thể dục, nghe thấy trong rừng cây truyền đến tiếng nói chuyện.
Đi tới gần nhìn, vẫn là người quen cũ.
Tô Tuấn Phạn nheo mắt hút thuốc, vẻ mặt hưởng thụ:
“Giang Ngư lớp 12A1 có chút thú vị.”
Tên béo bên cạnh cười cực kỳ bỉ ổi: “Tô thiếu, cậu đây là xuân tâm nhộn nhạo rồi à? Cậu không phải nói nữ sinh trong trường đều quá ngây thơ, ở trên giường không phóng khoáng, không thú vị sao?”
Tô Tuấn Phạn cười nhạo: “Đúng vậy, nhưng Giang Ngư và những cô gái khác không giống nhau, là học bá hơn nữa có chút ghét đàn ông, thu phục loại phụ nữ này mới thú vị nhất. Tớ đánh cược, nhiều nhất một tháng, tớ sẽ có thể cưa đổ cô ta.”
Tên béo lắc đầu, trên mặt viết đầy vẻ không tin:
“Tớ nghe mấy anh em đều thầm mến cô ấy, sự tồn tại như nữ thần, tớ tin cậu có thể cưa đổ, nhưng mà một tháng vẫn là quá ngắn, tớ đánh cược ba tháng!”
Hóa ra kiếp trước hắn theo đuổi tôi là vì đánh cược à.
Có điều tôi để hắn thua đến thảm hại, bởi vì đến cuối cùng tôi đều không có để ý tới hắn.
Nhưng tôi biết Giang Ngư nhất định sẽ để hắn thắng, hơn nữa còn sẽ thắng dễ dàng.
Thật sự có chút tò mò dáng vẻ của Giang Ngư khi biết chân tướng.
Có điều cứ dựa vào cái não yêu đương của cô ta, đoán chừng biết rồi cũng sẽ tự tẩy não mình thôi.