Không ngoài dự đoán.
Giang Ngư cũng không có mang socola về, hơn nữa còn cãi nhau với Tô Tuấn Phạn, gục xuống bàn khóc lớn.
Các nữ sinh bên cạnh nhao nhao đầy căm phẫn mắng:
“Tô Tuấn Phạn thật là một tra nam, vậy mà lại vì đánh cược mới theo đuổi Tiểu Ngư.”
“Cậu ta thật là một bậc thầy quản lý thời gian, không chỉ trong trường còn yêu một cô em khóa dưới, trường nghề bên cạnh còn yêu hai người, trường nghệ thuật còn có một chị gái.”
“Lại còn dám nói Tiểu Ngư là kẻ đào mỏ, mấy ngày nay tìm cậu ta đòi không ít đồ, trên thế giới sao lại có người đàn ông ghê tởm như vậy...”
Các cô ấy mắng Tô Tuấn Phạn đến máu chó đầy đầu.
Nhưng mà cũng không có khiến tâm trạng Giang Ngư tốt hơn một chút, ngược lại khiến cô ta khóc càng dữ hơn.
Cố Kiến Nghiên vui sướng khi người gặp họa nói: “Tô Tuấn Phạn không phải thứ tốt, cô ta cũng không phải thứ tốt, đáng đời!”
Tôi tò mò nói: “Sao cậu cảm thấy cô ta không phải thứ tốt?”
Cố Kiến Nghiên đắc ý xoay bút nói:
“Thật ra cô ta luôn là đang bắt chước cậu, hơn nữa học đến chẳng ra cái gì, Đông Thi bắt chước Tây Thi.”
“Cô ta lúc ở cùng Tô Tuấn Phạn, động một chút là mở miệng đòi đồ, quá thường xuyên rồi, cũng quá đương nhiên, tướng ăn đặc biệt khó coi.”
“Quan trọng nhất chính là cô ta rất giả tạo, trước mặt người khác một kiểu, sau lưng người khác một kiểu, đặc biệt giả.”
Phải nói, ánh mắt cậu ấy vẫn là rất độc đáo.
Vậy mà nhìn ra được cô ta luôn học theo tôi.
...
Giang Ngư không cam lòng cứ như vậy chia tay với Tô Tuấn Phạn.
Cho nên chủ động đi cầu xin làm hòa, tư thái đặc biệt thấp, ở cửa phòng học của hắn khóc đến lê hoa đái vũ.
Còn đứng ở bên hành lang uy hiếp hắn, nếu dám chia tay liền nhảy xuống.
Pha thao tác này rất mê hoặc.
Bản thân cô ta chính là dựa vào việc thức tỉnh nữ quyền độc lập trước đó, thu hút sự quan tâm yêu thích của mọi người.
Nhưng mà hiện tại vì một tên tra nam rõ ràng chơi đùa với cô ta mà thôi, lại đòi sống đòi chết.
Ấn tượng của các bạn học đối với cô ta giảm mạnh.
Đương nhiên, Tô Tuấn Phạn đồng ý quay lại rồi, kỳ thực thỏa mãn lòng hư vinh mãnh liệt của hắn.
Lúc đầu hắn theo đuổi Giang Ngư chính là cả trường đều biết.
Có điều quay lại cũng là có điều kiện, đó chính là Giang Ngư phải ngủ cùng hắn.
Giang Ngư chỉ do dự một chút, liền đồng ý.
Thật ra cô ta thực sự rất yêu Tô Tuấn Phạn, hơn nữa cô ta hiện nay đã bị hắn nuôi đến quen thói tiêu xài hoang phí, trở lại cuộc sống bình thường cô ta căn bản không có cách nào quen được.
Tô Tuấn Phạn là một người thích khoe khoang, ngày hôm sau liền chia sẻ quá trình ngủ với Giang Ngư cho bạn học trong lớp, nói năng cực kỳ bỉ ổi.
Ngay cả Cố Kiến Nghiên không thích Giang Ngư như vậy cũng nghe không nổi nữa, ngay tại chỗ liền cho Tô Tuấn Phạn một nắm đấm, lúc này mới khiến hắn ngậm miệng.
Có điều đã muộn rồi, cả trường đều biết.
Đánh giá của mọi người đối với Giang Ngư đều thay đổi, ánh mắt nhìn cô ta cũng đều có phần phức tạp.
Có điều Giang Ngư hoàn toàn không để ý.
Thậm chí còn loáng thoáng có chút đắc ý, cô ta rất hưởng thụ cảm giác trở thành tiêu điểm.