"Cố Niệm, em có thể nghĩ như vậy là thầy yên tâm rồi."
"Em trước giờ luôn là một đứa trẻ thông minh, sao gần đến kỳ thi đại học rồi lại không phân biệt được chính phụ."
"Hứa Dập là hạng nhất toàn khối, hy vọng thủ khoa của trường chúng ta đều đặt cả vào cậu ấy. May mà cậu ta sáng suốt hơn em."
Thầy chủ nhiệm nhíu chặt mày, mặt mày mệt mỏi, ngón tay gõ đều đặn lên phong thư màu hồng.
Bên trong là thư tình Diệp Thanh Ý giúp tôi chuyển cho Hứa Dập.
Nếu bây giờ mở ra, có lẽ sẽ thấy được dòng chữ rồng bay phượng múa ở cuối thư: "Một ly nước lọc, nhạt nhẽo vô vị."
Đây là lời nhận xét của cậu ta về lá thư, cũng là lời nhận xét về tôi.
Tôi nhắm lại đôi mắt cay xè.
Kiếp trước, thầy chủ nhiệm cũng khuyên nhủ tôi hết lời như vậy.
Cuối cùng, thầy đặt phong thư vào ngăn kéo, dặn tôi tập trung ôn thi, đợi thi đại học xong sẽ trả lại cho tôi.
Tôi trước nay vốn nhát gan lại tự ti, chỉ cảm thấy xấu hổ và tức giận, không dám đòi lại thư tình.
3 ngày sau, lá thư này bị dán một cách công khai trên bảng thông báo ở cửa nhà ăn.
Chưa đầy nửa ngày, tin đồn "Cố Niệm lớp 12A2 theo đuổi bất thành, bị học thần chỉ trích thậm tệ" đã lan truyền khắp mọi ngóc ngách trong trường.
Tôi đi đến đâu cũng có người chỉ trỏ: "Là cô ta đó, một đứa lụy tình, lớp 12 rồi còn bày ra mấy trò này."
"Ha ha ha nói thật chứ, tuổi trẻ không nổi loạn, chẳng lẽ đợi già rồi mới tỏ tình? Hiểu mà hiểu mà, người ta sống trong phim thần tượng mà."
"Cô ta dũng cảm thật, ai mà không biết trong lòng Hứa Dập chỉ có học tập, đáng đời!"
Nhưng rõ ràng là bạn cùng bàn Diệp Thanh Ý nói với tôi, lúc chạy thể dục, Hứa Dập lớp A1 luôn vô tình nhìn tôi.
Đó là Hứa Dập đấy.
Học bá có hy vọng trở thành thủ khoa nhất trường Hải Trung.
Nam thần trong lòng rất nhiều nữ sinh.
Lúc học thể dục, thậm chí có cả đàn em khóa dưới lập nhóm đến xem cậu ta chơi bóng rổ.
Tôi cũng từng nghi ngờ, cậu ta sẽ nhìn tôi sao?
Nhưng Diệp Thanh Ý cười hì hì nói: "Cố Niệm, đây gọi là học bá với nhau tất sẽ thông cảm cho nhau."
Tôi sợ đến mức xua tay: "Tớ nhiều nhất chỉ là học bá giả, người ta mới là học thần thật sự."
Cô ấy nghiêm túc nói: "Hứa Dập đấy, cậu không rung động sao. Bây giờ không tỏ tình, đợi thi đại học xong mỗi người một nơi à?"
"Tuổi trẻ không dũng cảm, cẩn thận hối hận không kịp!"
Ngưỡng mộ Hứa Dập gần 3 năm, tâm tư của tôi cô ấy nhìn rõ mồn một.
Sao tôi có thể không rung động chứ?
Dưới sự cổ vũ của cô ấy, tôi đã nổi loạn một phen.
Lúc đó cô ấy vỗ ngực đảm bảo với tôi: "Tớ và Hứa Dập từng là hàng xóm, tớ nhất định sẽ đưa tận tay cậu ấy."
Sau đó, mọi chuyện đã phát triển thành như bây giờ.
Kiếp trước, tôi từng đến chất vấn cô ấy.
Cô ấy lơ đãng nghịch bộ móng mới làm: "Là tớ làm thì sao? Tớ sớm đã ngứa mắt cậu rồi, cả ngày ra vẻ thanh cao, làm ai ghê tởm thế?"
"Một ly nước lọc ha ha ha ha, xem ra trình độ văn của cậu bạn học bá đây cũng thường thôi."
Tôi vô dụng đến mức bật khóc.
Hai tuần sau là kỳ thi thử đầu tiên của lớp 12, nhìn đề bài, bên tai tôi lại vang lên những lời thì thầm của các bạn học.
Tôi không nhịn được mà hét lên, suýt chút nữa bị mời ra ngoài vì làm mất trật tự phòng thi.
Có thể tưởng tượng được, lần thi này, tôi lần đầu tiên rớt khỏi top 20 toàn khối, bị Hứa Dập hạng nhất bỏ xa hơn một trăm hạng.
Diệp Thanh Ý dùng hai ngón tay kẹp bài thi của tôi, âm dương quái khí trước mặt cả lớp:
"Hứa Dập nói, đồ đầu heo chỉ biết học vẹt có cố gắng nữa, đỗ đại học top đầu cũng là hết mức rồi."
"Nhưng mà, đối với một đứa con gái nhà bán cá như cậu, cũng coi như là 'cá chép hóa rồng' rồi."
Không chịu nổi đả kích kép, trong giờ tự học buổi tối, tôi mơ màng bước lên sân thượng tòa nhà dạy học.
Nhảy một bước xuống.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, chính là bây giờ.
"Thầy có thể trả lại thư cho em được không ạ, để tránh gây ra thêm rắc rối, ảnh hưởng đến việc học của em và bạn học Hứa Dập."
Lần này, tôi nhìn thẳng vào mắt thầy chủ nhiệm, không hề lùi bước.
Thầy chủ nhiệm đẩy gọng kính, suy nghĩ một lát, cuối cùng đưa phong thư cho tôi.
Tôi nắm chặt phong thư, như thể nắm lấy cuộc đời mình.