Ba tôi là Tư lệnh quân khu, mẹ tôi là phóng viên chiến trường nổi tiếng. Họ có con muốn nên từ nhỏ đã cung chiều tôi hết mực. Chỉ có thứ tôi không muốn, chứ chưa từng có thứ tôi không có được.
Duy chỉ có trái tim của một người, tôi đã khổ sở cầu xin suốt mười mấy năm.
Năm chín tuổi, tôi cứu được Vương Hạo Thiên – con trai độc nhất của Thứ trưởng quân khu trên sân tập dượt, và yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi tốt nghiệp, tôi dùng các mối quan hệ và tài nguyên của gia tộc "viên gạch gõ cửa", ép anh phải cưới mình.
Nhưng đêm tân hôn, Vương Hạo Thiên chỉ để lại một câu "Cho tôi thời gian để thích nghi", rồi quay người đi thẳng vào phòng làm việc.
Anh cũng tới về nhà ngoài, trò chuyện vui vẻ với bố mẹ tôi, nhưng khi về nhà lại coi tôi như không khí. Trên bàn ăn, chúng tôi luôn diện nhau trong im lặng, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Khi tôi bị cảm lạnh, anh sẽ lập tức sắp xếp quân y đến tận cửa, nhưng chưa bao giờ nói một lời quan tâm. Tôi luôn tự nhủ rằng cứ từ từ thôi, mình có thời gian và sự kiên nhẫn.
Cho đến năm năm trước, cô bạn gái cũ từng rời bỏ anh lúc anh sa cơ lỡ vận đã ly hôn và về nước, còn mang theo một đứa con gái.
Vương Hạo Thiên bị chụp ảnh để dùng đối phó ở sân bay, và những bức ảnh tin đã được gửi đến tôi.
Tối đó tôi đợi trong phòng làm việc. Khi Vương Hạo Thiên trở về, căn phòng đã là một đống hỗn độn. Anh chỉ thờ ơ nhìn vài giấy rồi thản nhiên nói:
"Có cần tôi gọi lính cần vụ đến dọn đẹp không?"
Sự bình tĩnh đó còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả lời trách mắng.
Sau đó, Diệp Thanh Vân mở bảo tàng chủ đề quân sự, anh dốc sức đầu tư; Diệp Thanh Vân ốm, anh túc trực suốt đêm trong bệnh viện, sinh nhật Diệp Thanh Vân, anh đích thân chọn quà và kèm theo tấm thiệp viết tay.
Tất cả những điều đó, tôi đều thu vào tầm mắt.
Thế là tôi bắt đầu nhắm vào Diệp Thanh Vân ở khắp mọi nơi. Đầu tiên là phá phá hủy tác phẩm triển lãm của cô ấy, sau đó mua chuộc truyền thông để bóp méo lý lịch của cô ấy thành tiêu đề "Dựa dẫm kim chủ để thăng tiến", cho đến lần này là ngầm tố cáo các vi phạm trong bảo tàng của cô ấy.
"Có quẩy đủ chưa? Thanh Vân làm sai điều gì? Cô gì thì cứ nhắm vào tôi đây này."
Tôi cười, nụ cười rạng rỡ nhưng gương mặt lạnh lẽo không chút hơi ấm.
"Vương Hạo Thiên, anh nên nhớ kỹ, tôi mới là vợ anh."
"Diệp Thanh Vân chẳng sai gì cả, cái sai là trong lòng anh có cô ấy."
"Đừng quên, anh nợ tôi một mạng, cả đời này anh cũng phải trả hết được đầu."
Vừa dứt lời, Vương Hạo Thiên đột ngột cầm lấy con dao găm quân dụng trên bàn, không hề chớp mắt mà đâm thẳng vào lồng ngực mình.
Trong nháy mắt, m.á.u nhuộm đỏ thấm lồng ngực anh. Sắc mặt anh tái nhợt đi thấy rõ, nhưng vẫn khàn giọng lên tiếng:
"Trả lại mạng này cho cô, đủ chưa?"
Tôi như bị sét đánh ngang tai, ngây người hồi lâu. Tôi lao tới bịt chặt vết thương của anh, đôi mắt long lanh sòng sọc: "Anh điên rồi!"
M.á.u ớ ri ra qua kẽ tay đang run rẩy của tôi, nước mắt rơi xuống từ lúc nào không hay. Vương Hạo Thiên hoàn toàn mất ý thức, ngã gục về phía sau.
Tôi khóc nức nở, gào thét: "Người đâu! Mau đến đây! Gọi quân y!"
Ánh đèn hành lang bệnh viện trắng đến chối mắt. Mẹ Vương nghe tin chạy đến, giáng một cái tát vào mặt tôi.
"Cô rốt cuộc định hại Hạo Thiên đến mức nào mới chịu dừng lại? Phải tần mặt thấy nó m.ấ.t trước mặt cô mới chịu à?"
Tôi ngã nhào xuống đất, hồn xiêu phách lạc, không biết nói gì. Tôi chưa bao giờ muốn làm hại anh. Tôi chỉ là… muốn anh đế ý đến tôi thêm một chút mà thôi.
Có lẽ ngay từ đầu tôi đã sai rồi. Anh có thể cho tôi danh phận người vợ, nhưng không bao giờ cho tôi tình yêu.
Tôi nghe thấy giọng nói bình thản của chính mình vang lên:
"Được, con sẽ ly hôn với Vương Hạo Thiên như mọi người mong muốn."
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của bất kỳ ai nữa mà quay người rồi đi. Cuối hành lang, Diệp Thanh Vân vừa lúc chạy đến, khi nhìn thấy tôi, cô ấy tỏ vẻ lúng túng bối rối:
"Cô Lâm, người liên lạc khẩn cấp của Hạo Thiên điền số của tôi, nên bệnh viện đã liên hệ cho tôi."
"Nếu cô không tiện, tôi sẽ đi ngay."
Tôi lướt qua vai Diệp Thanh Vân.
"Không cần, cô ở lại chăm sóc anh ấy giúp tôi."
Tôi lặng lẽ trở về nhà. Mẹ thấy vết tát trên mặt tôi, xót xa hỏi:
"Tuyết Nhi, ai đánh con? Vương Hạo Thiên đâu?"
Cha tôi cũng sừng sộ lên: "Cha sẽ gọi điện lên quân khu ngay!"
"Không cần đâu cha." Tôi ngắt lời cha, "Cha, mẹ, con chuẩn bị ly hôn rồi."
Cha ngồi im lặng hồi lâu, thở dài một tiếng: "Thật sự đã nghĩ kỹ chưa?"
"Vâng."
"Vậy thì cứ ly hôn." Cha vỗ vai tôi. "Cha phận đầu bao nhiêu năm nay chỉnh là để con gái cha sau này có đường lui."
Ánh mắt tôi chợt thấy mấy bản hồ sơ dự án và dự thảo hợp tác đặt bày trên bàn. Lật qua từng trang, đầu ngón tay tôi dần lạnh ngắt.
Để giúp Vương Hạo Thiên giữ vững chiếc ghế Thiếu tướng, cha tôi đã dùng gần như tất cả tài nguyên cũ của ông trong quân khu.
Nhưng không ngờ, việc đầu tiên anh ấy làm sau khi nắm thực quyền lại là quay đầu cắt bỏ quyền phát ngôn của cha mẹ tôi.
Tôi nhắm mặt lại, tim đau thật như bị xé rách. Vì một người đàn ông như thế, tôi đã ép cha mẹ yêu thương mình đến mức này.
Cha tôi già vỗ nhẹ nhàng: "Không nghiêm trọng đến vậy đâu, chút vấn đề nhỏ này cha giải quyết được."
Tôi hít một hơi thật sâu: "Cha mẹ, xin lỗi, trước đây là con quả không hiểu chuyện, sau này sẽ không thế nữa."
Đêm đó, tôi thức trắng đêm. Tôi đối diện với máy tính và tài liệu, đọc kỹ từng điều khoản, chắp vá lại từng chi tiết nhỏ mà bấy lâu nay tôi đã bỏ qua.