Vương Hạo Thiên lập tức rút điện thoại ra dặn dò cảnh vệ.
Tôi không định nán lại thêm, đi thẳng về phía thang máy.
Thế nhưng tiếng khóc thét kia cứ vẳng vẳng bên tai:
"Hạo Thiên, Bảo Bảo biến mất rồi…"
Tôi nhìn những con số đang nhảy lùi trên thang máy với gương mặt vô cảm. Đứa trẻ đó thế nào, liên quan gì đến tôi?
Xuống đến hầm giữ xe, tôi thấy xe đã đỗ đội sân bên cạnh. Tay tôi đặt trên cửa xe, khựng lại rất lâu. Ngay lúc nội tâm đang giằng xé, tôi đột nhiên thấy một chiếc xe tải nhỏ không biển số lao về phía lối ra.
Tôi tỉnh thất lại, đuổi tài xế xuống xe, nói nhanh:
"Báo cho an ninh, có một chiếc xe tải không biển số, có thể có vấn đề!"
Tôi nhấn ga, nhanh chóng đuổi theo. Đối phương đường như phát hiện bị theo dõi, cố tình tăng tốc độ để cắt đuổi.
Tôi đánh lái lại, đâm sầm vào nó.
"Rầm—"
Tiếng va chạm chói tai vang lên, chiếc xe tải quét vào lan can đường rồi dừng lại. Tôi đẩy cửa bước xuống, ba gã đàn ông mặt mày bặm trợn nhảy xuống xe, mặt lộ vẻ hung hăng: "Con khốn, chán sống rồi à!"
Tôi hếch cằm: "Cảnh sát quân đội sắp đến rồi, tôi khuyên các người mau chạy đi."
Tiếng còi cảnh sát từ xa vọng lại, sắc mặt bọn chúng biến đổi, chửi rủa rồi bỏ lại chiếc xe, tản ra chạy trốn.
Tôi lấp tức lên xe, qua ánh nhìn thấy một bóng nhỏ ở góc ghế sau. Chính là Bảo Bảo.
Tôi vừa bế cô bé ra thì thấy Vương Hạo Thiên và Diệp Thanh Vân cũng vừa tới. Ánh mắt Vương Hạo Thiên lập tức rơi trên người tôi. Vết thương do va chạm trên trán tôi vẫn còn rỉ m.á.u.
Anh ấy định nói gì đó, thì Diệp Thanh Vân đột nhiên lao đến giật lấy Bảo Bảo, khóc lóc nói:
"Cô Lâm, tôi biết cô không thích tôi, nhưng dù thế nào đi nữa đây cũng là chuyện giữa người lớn chúng ta!"
"Sao cô có thể ra tay với một đứa trẻ!"
Vương Hạo Thiên nheo mắt, nhìn tôi đó xét: "Cô đã làm gì?"
Tôi ngắn người, máu toàn thân như đóng cứng lại trong giây phút ấy.
"Tôi làm gì, lẽ nào còn cần phải giải thích với anh sao?"
Sắc mặt Vương Hạo Thiên đột nhiên u ám:
"Tôi cứ ngờ sau bấy nhiêu chuyện, ít nhất cô cũng sẽ thay đổi đôi chút."
"Không ngờ vẫn như trước kia vị, đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn."
Cổ họng tôi nghẹn đặng, sống mũi cay xẻ, mọi cảm xúc trên mặt dần biến mất.
"Phải, tôi chính là loại người như vậy đấy."
"Cảnh sát đến rồi, Vương Thiếu tướng có thể để tôi đi phối hợp điều tra được chưa?"
Rồi khỏi đồn cảnh sát đã là đêm muộn. Vừa về đến nhà, mẹ thấy vết thương trên đầu tôi liền lập tức gọi bác sĩ. Tôi nắm chặt tay mẹ, cười nói:
"Mẹ, con không sao."
"Hôm nay con giỏi lắm nhé, con đã cứu được một cô bé đấy."
Mẹ nhìn tôi, giọng nói dịu dàng mà kiên định: "Tuyết Nhi nhà ta lúc nào cũng dũng cảm thiện như vậy."
Tôi sững người lại. Trong ký ức, mỗi khi tôi gây họa là có người chỉ trích tôi kiêu căng ngông cuồng, mẹ đều cười phản bác như vầy: "Tuyết Nhi nhà ta là đứa trẻ ngoan, chỉ là tính tình hơi thoáng thân thôi."
Mắt tôi đột nhiên đỏ hoe, vội đánh lạc hướng câu chuyện:
"Cha mẹ, số tiền con gửi ở nước ngoài bấy lâu nay đã đủ để cả nhà ta sống sung túc cả đời rồi."
"Khoảng vài tháng nữa, mọi công việc con đang phụ trách sẽ bàn giao xong."
"Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng nhau rời đi."
Mấy ngày sau, một vị khách không mời mà đến xông vào văn phòng tôi. Một nhân viên mặc đồng phục lên tiếng:
"Tham mưu Lâm, chúng tôi thuộc bộ phận giám sát quân sự, nhận được đơn tố cáo địch danh, cần tiến hành kiểm tra theo luật định, mời cô phối hợp."
Tôi gật đầu, ra hiệu sẽ toàn lực phối hợp, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho cảnh vệ. Nửa tiếng sau, nhìn tin nhắn cảnh vệ gửi đến, tôi gọi thẳng cho Vương Hạo Thiên:
"Việc tố cáo giám sát là do anh ngầm cho phép Diệp Thanh Vân thực hiện?"
Đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi không phủ nhận:
"Chuyện của Bảo Bảo là do Thanh Vân, để cô ấy xả giận một chút, chuyện này coi như xong."
Tôi gần như bật cười với giọng điệu coi đó là lẽ đương nhiên của anh ấy:
"Vương Hạo Thiên, với cái đầu óc như vậy mà ngồi được vào ghế Thiếu tướng, thật sự là vận may quá lớn."
Nói xong, tôi cúp máy.
Quá trình kiểm tra rất căng thẳng nhưng có trật tự, đúng như tôi dự liệu, không tìm thấy bất kỳ vấn đề gì.
Đến cuối cùng, thái độ của nhân viên đều tốt hơn hẳn.
Nhưng ngay sau khi tiễn những người đi, một nhóm người khác lại tới:
"Cô Lâm, chúng tôi thuộc bộ phận An ninh quốc gia, nhận được danh mối cô thường xuyên chuyển tài sản lớn ra nước ngoài trong thời gian gần đây, nghi ngờ vi phạm lợi ích liên quan, mời cô đi theo chúng tôi hỗ trợ điều tra."
Lần cáo buộc này nghiêm trọng hơn nhiều. Nhìn tài liệu đối phương đưa ra, tôi bỗng hiểu rõ mọi chuyện. Đây mới là thủ đoạn của Vương Hạo Thiên. Diệp Thanh Vân không thể nghĩ ra được những thủ đoạn này.
Tôi quay người sắp xếp công việc một cách bài bản, và báo cảnh vệ liên hệ luật sư:
Quá trình phối hợp điều tra tối hôm đó kéo dài tương tự nhiều lần trước, tôi đã giải thích hết lần này đến lần khác cho đến khi giọng khàn đặc.
Bầu trời ngoài cửa sổ từ sáng chuyển sang tối, sau không biết bao lần tra xét, tôi mới được phép rời đi. Khi bước ra khỏi tòa nhà, tôi muốn gọi điện báo bình an cho cha mẹ, nhưng phát hiện không ai bắt máy.
Cảnh vệ vội vàng chạy đến nói: "Cựu Tư lệnh xảy ra chuyện rồi", tôi mới biết cha đang nằm trong bệnh viện hôn mê bất tỉnh.
Bên ngoài phòng bệnh cao cấp, mẹ tôi đang như già đi chỉ sau một đêm. Thấy tôi, bà nén nước mắt nắm chặt tay tôi:
"Sau khi con bị đem đi, cha mẹ đành phải tìm Vương Hạo Thiên nhờ giúp đỡ."