Năm năm sau, Thụy Sĩ.
Trong một bệnh viện tư nhân ở Zurich, Lâm Tuyết Nhi đang đẩy cha đi dạo trong vườn hoa. Sức khỏe của cha đã hồi phục từ lâu, chỉ là đôi chân không còn linh hoạt như trước, cần có người đỡ. Mẹ bị bên cạnh, tay cầm trái cây, gương mặt đầy ý cười.
Cô cắt tóc ngắn, mặc váy vải thổ đơn giản, lông mày và khóe mắt mang theo nụ cười; bình thản mà tốt đẹp.
Ở đây, không ai biết cô từng là vợ cô của Vương Hạo Thiên, cũng không biết cô từng có một vị trí quan trọng trong quân khu. Cô chỉ là Lâm Tuyết Nhi, một người con gái bình thường, một bác sĩ bình thường.
Sau khi rời khỏi Trung Quốc, cô nhặt lại ước mơ năm xưa, thi đỗ Đại học Y Zurich, trở thành một bác sĩ phẩu thuật tim mạch. Cô dùng đôi tay mình cứu sống vô số người, cũng chính là để chữa lành vết thương trong lòng mình.
Lúc rảnh rỗi, cô cũng đưa cha mẹ đi khắp nơi tham quan ngắm tuyết, ngắm núi tuyết, ngắm biển. Cô cũng me nghiên cứu thực đơn, cùng cha đánh cờ, trồng đầy những loài cây cô thích trong khu vườn.
Cuộc sống của cô bình lặng mà hạnh phúc, không sống gió, không đau thương.
Về Vương Hạo Thiên, cô đã dám bước bỏ.
Không phải là thứ mà bước bỏ. Cô sẽ không quên những tổn thương anh gây ra cho mình, không quên bảy năm hy sinh chỉ đổi lại sự lạnh nhạt và phân bội.
Nhưng cô sẽ không để những đau thương đó ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại nữa. Những chuyện cũ ấy giống như một cơn ác mộng, tỉnh dậy rồi sẽ tan thành mây khói.
Thỉnh thoảng cô cũng nghe tin tức về Vương Hạo Thiên từ những người bạn ở trong nước. Nghe nói sau khi bị giáng chức, anh vẫn luôn tìm kiếm cô ở nước ngoài, nghe nói vì tìm cô mà anh bôn ba ba qua nhiều quốc gia, nghe nói anh vẫn đạo thần, nghe nói anh sống không tốt.
Nghe những việc này, cô không hề xúc động. Cuộc sống của cô đã không còn chỗ cho anh nữa.
Hôm đó, Lâm Tuyết Nhi tan ca muộn, bước ra khỏi bệnh viện chuẩn bị về nhà. Vừa ra đến cổng bệnh viện, cô thấy một bóng người quen thuộc mặc quân phục đang đứng lặng lẽ dưới gốc cây ngô đồng xa.
Là Vương Hạo Thiên.
08.
Năm năm rồi, đây là lần đầu tiên cô gặp lại anh.
Vương Hạo Thiên cũng nhìn thấy cô, ánh mắt lập tức sáng bừng như vừa tìm lại được điều quý giá nhất, vội vàng bước nhanh về phía cô. Bước chân anh hơi lảo đảo, đi đến trước mặt cô rồi đứng lại, hồi lâu không nói lên lời.
Anh nhìn cô, kinh ngạc xen lẫn xót xa. Kinh ngạc vì sự bình thản trong mắt cô, xót xa vì sự bình thản trong mắt cô — một sự bình thản chứng tỏ anh ta không còn mảy may ảnh hưởng đến cô nữa.
"Tuyết Nhi…" Anh khẽ gọi mấy tiếng, giọng khàn đặc, mang theo nỗi nhớ nhung và hỏi hẫng vỡ bờ.
Lâm Tuyết Nhi đứng bình, nhìn anh, gương mặt không chút biểu cảm, như đang nhìn một người xa lạ.
"Có việc gì không?"
Giọng nói của cô phẳng lặng như nước, không chút cảm xúc. Câu nói đó như mấy gáo nước lạnh dập tắt mọi kỳ vọng của Vương Hạo Thiên.
Anh há miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, ngàn lời van chứ điều hóa thành hư không.
Anh nhìn cô, thấy bên cạnh cô không có ai khác, thấy cô vẫn xinh đẹp như xưa, lòng lại lại dấy lên một tia hy vọng.
"Tuyết Nhi, anh đã tìm em năm năm năm, ròng rã năm năm trời."
"Anh biết sai rồi, anh thực sự biết sai rồi, em tha thứ cho anh, em thứ cho anh được không?"
"Anh biết trước đây anh đã lỗi với em, anh biết anh đã làm tổn thương em. Anh nguyện dùng cả đời này để bù đắp, cho em anh thêm một cơ hội nữa thôi, được không?"
Giọng anh nghẹn ngào, đôi mắt vốn khô từ lâu nay lại ngân lệ. Người từng kiêu ngạo đến vậy, giờ đây quỳ mọp trước mặt cô hèn mọn đến tận cùng.
Lâm Tuyết Nhi nhìn anh, khẽ lắc đầu.
"Vương Hạo Thiên, tôi đã buông bỏ rồi."
"Buông bỏ không phải là tha thứ, chỉ là tôi không muốn chuyện của anh làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa."
"Nợ của anh, tôi cũng không cần anh trả nữa, cũng không cần anh dùng cả đời để bù đắp, cả đời của anh đối với tôi mà nói chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai, đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại nữa."
Nói xong, Lâm Tuyết Nhi lách qua người anh, đi thẳng về phía trước. Không ngoái đầu, không chút luyến lưu.
Vương Hạo Thiên đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng cô dần biến mất tầm mắt.
Không ai nợ ai, đừng bao giờ gặp lại nữa.
Đó chính là phán quyết cuối cùng cô dành cho anh ta.
Anh biết mình đã mất cô thật sự rồi. Anh ngồi bệt xuống đất, che mặt không thấy gì cả.
Năm năm tìm kiếm, năm năm mong đợi, đổi lại chỉ là kết quả thế này. Anh biết, tất cả đều là do anh tự chuốc lấy.
Chính tay anh đã đẩy người yêu mình nhất đi xa, chính tay anh đã hủy hoại hạnh phúc của chính mình.
Cả đời này anh sẽ sống trong hối hận và đau khổ, không bao giờ thoát ra được.
09.
Cuộc sống của Lâm Tuyết Nhi vẫn tiếp diễn bình lặng và hạnh phúc. Không lâu sau, cô gặp một người đàn ông lịch lãm, là một bác sĩ tên Minh Tuấn.
Alex dịu dàng, chu đáo, biết trân trọng vẻ đẹp và chân tâm của cô. Anh sẽ nấu cà phê nóng cho cô về sau mỗi ca trực đêm, anh sẽ ở bên cô, chăm sóc và vỗ về khi cô buồn, anh sẽ cùng cha mẹ cô đi đạo, trò chuyện và tôn trọng mọi thói quen cũ của họ.
Dưới sự đồng hành của Minh Tuấn, nụ cười trên môi Lâm Tuyết Nhi ngày càng nhiều, ánh sáng trong mắt ngày càng rạng rỡ.
Cô biết, đây mới là tình yêu cô hằng mong muốn: bình đẳng, tôn trọng, trân trọng và đồng hành.
Một năm sau, Lâm Tuyết Nhi và Minh Tuấn tổ chức lễ đám cưới dưới chân núi tuyết ở Thụy Sĩ. Đám cưới giản dị, chỉ có cha mẹ cô và vài người bạn thân thiết.
Lâm Tuyết Nhi trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, cố rạng rỡ như hoa, mặt đầy hạnh phúc. Minh Tuấn năm tay cô trước mặt linh mục, lặp lại lời thề trọn đời.
Cuộc sống sau hôn nhân cũng cũng ấm áp. Họ cùng nhau đi ngắm núi tuyết, đi nghe hòa nhạc, cùng nghiên cứu cách âm thực và chăm sóc cha mẹ.
Lâm Tuyết Nhi vẫn là bác sĩ phẫu thuật tim cứu người, Minh Tuấn vẫn tận tâm chăm sóc người bên cạnh.
Họ có một cô con gái đáng yêu mắt giống cha, lòng mày và mặt giống mẹ, tính cách giống cha, vừa dịu dàng vừa dễ thương. Lâm Tuyết Nhi truyền cho con gái tất cả sự dịu dàng và yêu thương.
Cuối cùng, cô đã sống cuộc đời theo cách mình yêu thích.
Còn Vương Hạo Thiên ở Trung Quốc xa xôi lại sống trong sự hối hận và đau khổ vô tận. Sau khi từ Thụy Sĩ trở về, anh nộp đơn xin nghỉ hưu sớm, quay về căn nhà trống trải chất đầy kỷ niệm về Lâm Tuyết Nhi, nhưng không tìm thêm ai.
Anh không tìm thêm ai khác, cũng không thể chấp nhận sự quan tâm của bất kỳ ai. Trong tim anh, vị trí trống này, không ai có thể để điền vào.
Anh trống đầy cả mọng nước cô thích khắp vườn, mỗi ngày đều nấu mặt bản thức ăn cô thích rồi chưa ăn chỉ đó chỉ mình anh ăn, anh dán đầy ảnh cô có trong phòng, ngày ngày nhìn ngắm và gọi tên cô hàng nghìn lần.
Anh thường ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn nhìn về phương xa, như đang đợi một người trở về. Nhưng người đó sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Giữa đêm khuya, anh thường nhìn ảnh cô mà nước mắt âm thầm rơi. Mỗi dịp lễ tết, anh cô đơn ngồi bên bàn ăn đầy món, nhớ lại những ngày tháng cũ.
Khi đi qua sân tập dượt năm xưa, anh lại nhớ về năm chín tuổi, nhớ về ảnh sao trong mắt cô khi đó.
Cả đời này anh biết không yêu thêm ai nữa. Bởi vì không ai có thể sánh bằng Lâm Tuyết Nhi.
Không có thể yêu anh bắt chấp tất cả như cô, không ai có thể vì anh mà hạ mình sống tất cả như cô, không ai có thể khiến anh phải ghi nhớ cả đời, hối hận cả đời như cô.
Sức khỏe của anh ngày càng suy sụp. Nhiều năm u uất và hối hận anh mang đầy bệnh tật vào thân.
Mọi người đều khuyên anh nên nghĩ thoáng ra, nhưng anh chẳng cách nào thoát ra được. Anh thường xuyên nói chuyện với không trung như thể đang trò chuyện với cô.
"Tuyết Nhi, hôm nay làm suốt sao ngon em thích nhất này, em nếm thử xem có ngon không nào?"
"Tuyết Nhi, cây mong nước ngoài vườn đã ra hoa rồi, em xem, đẹp biết bao."
"Tuyết Nhi, anh nhớ em rồi, em quay về có được không?"
"Tuyết Nhi, anh sai rồi, thực sự sai rồi, em tha thứ cho anh nhé?"
Nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng mênh mông.
Mùa đông năm bảy mươi tuổi. Vương Hạo Thiên ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn, tuyết lớn phủ trắng cả thành phố. Trong tay anh là tấm ảnh, cô cười tươi, đôi mắt cong cong. Anh nhìn tấm ảnh, khóe miệng lên một nụ cười nhạt. Sau đó, anh từ từ nhắm mắt lại.
Tấm ảnh trong tay rơi xuống nền tuyết, bị những bông tuyết dần dần che phủ.
Cho đến lúc m.ấ.t, anh vẫn sống trong nỗi nhớ nhung và hối hận không nguôi.
Cuộc đời anh, vì gặp cô mà có ánh sáng, cũng vì mất cô mà rơi vào bóng tối vô tận.
Còn Lâm Tuyết Nhi, ở Thụy Sĩ xa xôi nơi tuyết bay đầy trời, cô ôm con gái dựa vào lòng người yêu, gương mặt tràn ngập hạnh phúc.
Cô đã sớm quên người đàn ông tên Vương Hạo Thiên, sớm quên đi đoạn quá khứ ấy mà đón nhận tương lai. Phần đời còn lại của cô chỉ có ánh nắng, hơi ấm, hạnh phúc và tình yêu.
———
- Hết -