Tôi ích kỷ?
Đầu ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay.
Nếu nói vừa rồi tôi còn phẫn nộ, thì bây giờ cảm xúc nhiều hơn của tôi chính là tủi thân.
Từ khi tôi biết chuyện, hai chữ 'ích kỷ' này đã luôn quanh quẩn bên tai tôi.
Lúc chơi cùng em gái, nó vì giành đồ chơi với người khác không lại mà khóc, tôi dỗ không được, mẹ sẽ nói tôi ích kỷ, không biết bảo vệ em gái; lúc dạy em gái viết chữ, em gái ngồi không yên đòi ra ngoài chơi, tôi quản không được, mẹ cũng sẽ nói tôi ích kỷ, không biết trông em.
Sau này tôi học cấp hai, quanh năm đứng trong top 3 của lớp, em gái lại vì thành tích của tôi tốt hơn nó mà buồn bã không vui, rõ ràng là lòng đố kỵ của nó tác quái, nhưng mẹ vẫn sẽ nói tôi ích kỷ, không biết quan tâm đến cảm xúc của em gái, chỉ biết tạo áp lực cho nó.
Sau này nữa, khi tôi và Tần Viễn ở bên nhau, trong một bữa cơm của cả nhà năm người, chỉ vì lúc nấu ăn tôi làm thiếu món miến xào tỏi mà em gái thích, nó liền dỗi dằn không chịu ăn. Mặc cho ba khuyên thế nào nó cũng nhất quyết không ăn, mẹ vẫn sẽ nói tôi ích kỷ, mà tội danh chính là vì tôi không biết chăm sóc sức khỏe cho em gái.
Những tội danh vô cớ như vậy, tôi vô tội đã phải chịu đựng năm này qua năm khác.
Không phải là tôi chưa từng phản kháng, nhưng mỗi một lần đấu tranh, trong mắt mẹ đều là tôi đang ngụy biện.
Cho dù người sai là ai, bà cũng chỉ đứng về phía em gái, vĩnh viễn đều đứng trên góc độ của em gái để nhìn nhận vấn đề.
Cứ như thể chỉ có em gái mới là con gái ruột của bà, còn tôi, chỉ là một đứa trẻ nhặt về mà thôi.
Giọng mẹ hôm nay chói tai đến lạ. Bà chỉ thẳng vào mặt tôi, gương mặt méo mó đi vì nói quá nhanh: "Mày từ nhỏ đã ích kỷ, tâm địa xấu xa, có chút đồ tốt cũng không chịu đem ra chia sẻ, chỉ biết giấu giếm cho riêng mình. Cái nết đã ăn vào máu từ nhỏ rồi, tao đáng lẽ phải biết mày muôn đời vẫn cái thói đó! Mày..."
"Đủ rồi!"
Tôi không thể nào kiềm chế được nỗi tủi thân trong lòng nữa, nước mắt từng giọt lớn lăn xuống, giọng nói cũng run rẩy đến mức sắp vỡ tan trong không khí.
"Người ích kỷ không phải là con, là mẹ!"
Tôi ngẩng mặt lên, không muốn để nước mắt chảy quá nhiều.
Càng không muốn để lộ ra nhiều cảm xúc yếu đuối hơn trước mặt người mẹ không thích tôi.
"Vì mẹ ích kỷ, trong mắt chỉ có bản thân mình, nên con vừa lọt lòng đã bị gửi sang nhà bà ngoại, cả năm trời biền biệt không gặp được mẹ. Cũng vì mẹ ích kỷ, mẹ chẳng màng đến cảm xúc của con mà kết hôn với một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, rồi lại vội vã sinh đứa con thứ hai. Từ nhỏ đến lớn, vì sự ích kỷ của mẹ, con lúc nào cũng phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu, đến cái ăn cái mặc cơ bản còn không được đảm bảo, thì con lấy đâu ra thứ gì để mà đem đi chia sẻ cho người khác?"
Tôi nhìn người mẹ quen thuộc mà xa lạ trước mắt, ngay cả sức lực để gào thét cũng không còn.
Nói đến cuối cùng, trong giọng nói toàn là sự run rẩy vỡ vụn.
"Nếu con thật sự ích kỷ, sao lại gọi một người đàn ông xa lạ là ba? Sao lại trong tình hình phí sinh hoạt của mình chỉ có 800, một tháng còn phải lấy ra 500 để mua các loại đồ dùng vẽ tranh cho em gái? Mẹ, nếu con thật sự ích kỷ, sao lại bằng lòng chịu thiệt thòi cho bản thân, chỉ để mẹ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc chứ?"