Bộ não nhắc nhở tôi, hôm nay là sinh nhật Trình Hạo Vũ.
Giờ nghỉ trưa, chị Nghiêm gọi điện cho tôi, nhưng đầu dây bên kia không phải giọng của chị ấy.
"Tống tiểu thư, tôi là luật sư của ông Trình Hạo Vũ, tôi muốn gặp mặt trực tiếp nói với cô về di chúc của ông ấy..."
Di chúc?
Những lời phía sau của ông ta, tôi đều không nghe rõ, chỉ biết ậm ừ.
Cúp điện thoại, trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ: Di chúc.
Buổi chiều, tôi gặp mặt luật sư.
Trước mặt luật sư đặt một cái bể cá, bên trong có hai con cá vàng nhỏ, rất giống hai con tôi mua lúc trước.
Tôi ngồi xuống, luật sư đưa cho tôi một tập tài liệu.
Tôi run rẩy nhận lấy tài liệu, rụt rè hỏi: "Trình Hạo Vũ, chết thế nào?"
"Ông Trình phát hiện ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối ở Mỹ, sau đó điều trị tại Trung tâm Ung thư Anderson, nhưng kết quả vẫn không tốt."
Tim tôi thắt lại một cái thật mạnh, tôi cảm thấy từng cơn đau nhói, đau đến mức nước mắt tôi rơi lã chã.
Trước mắt tôi hơi nước mịt mù, một mảnh mơ hồ.
Tôi không nhìn rõ chữ trên di chúc, đành phải để luật sư giải thích cho tôi nghe.
"Ông Trình tặng cho cô căn nhà mà hai người từng chung sống, đồng thời còn cho cô 50 triệu tiền gửi ngân hàng. Bể cá trên bàn này, cũng là ông Trình để lại cho cô."
Ông ta lại lấy ra một bức thư, đặt lên bàn.
"Đây là thư ông Trình gửi cho cô. Hôm nào cô rảnh, tôi sẽ cùng cô đi làm các thủ tục liên quan, đây là danh thiếp của tôi."
Luật sư đặt danh thiếp xuống rồi đi.
Tôi vội vàng lau khô nước mắt, run rẩy mở bức thư ra.
"Hi Văn, không ngờ tôi sẽ dùng cách này để tạm biệt em. Lúc trước em hỏi tôi, có thể cưới em không, trong lòng tôi trăm ngàn lần đồng ý. Nhưng cơ thể tôi lại không thể đồng ý. Tôi không nói cho em biết tôi bị bệnh. Bởi vì tôi biết, nếu em biết tôi bị bệnh, em nhất định sẽ ở bên cạnh tôi. Nhưng tôi không thể làm như vậy, tôi không thể kéo em vào hố lửa. Một khi em dính líu đến tôi, cái gông xiềng nhà họ Trình sẽ khóa chặt nửa đời sau của em, khiến em không còn tự do nữa. Tôi muốn cho em nửa đời sau vô lo vô nghĩ, tự do tự tại.
Rất may mắn, ông trời cho tôi gặp được em, em đã cho tôi dũng khí yêu cuộc sống, cho tôi tình yêu ngọt ngào chưa từng cảm nhận được. Nếu có nuối tiếc, thì đó là tôi không thể cùng em bạc đầu răng long. Nhưng không sao, em nhìn thấy cá vàng nhỏ tôi đưa cho em chưa? Em còn nhớ chúng không? Chúng vẫn luôn ở bên tôi đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời. Phải rồi, tôi đặt tên mới cho chúng, Tiểu Văn và Tiểu Vũ. Chúng ta không thể mãi mãi bên nhau, nhưng chúng có thể.
Yêu em, đến chết không đổi."