Tôi dẫn anh ta đến quán đồ nướng tôi hay ăn.
"Trước đây tôi học ở Mỹ, sau đó làm việc tại Mỹ, cho đến khi bố mẹ bắt tôi về nước kết hôn. Kết hôn được một năm thì tôi ly hôn, sau đó đi Lệ Giang tận hưởng cuộc sống."
"Vậy sao anh lại trở thành Trưởng bộ phận tài chính của tập đoàn chúng tôi?"
"Thực ra, Chủ tịch là bố tôi, dạo này sức khỏe ông ấy không tốt lắm, tôi về giúp ông ấy."
"Ồ!"
Hóa ra ông chú tôi gặp ở Lệ Giang, lại là phú nhị đại đi trải nghiệm cuộc sống!
Xiên nướng lần lượt được mang lên bàn, tôi bảo ông chủ lấy hai chai bia.
Trình Hạo Vũ cau mày nhìn tôi, tôi vội vàng nói với anh ta: "Ngài yên tâm, hai chai bia này đều là của tôi."
"Tôi không phải ý đó! Ý tôi là, cô là con gái, mới gặp tôi hai lần đã uống rượu với tôi, cô có phải là quá tin tưởng tôi rồi không?"
Tôi cười hì hì nói: "Tôi không phải tin tưởng ngài, tôi là tin tưởng chính mình! Tửu lượng của tôi tốt lắm. Hơn nữa, ăn đồ nướng, uống bia, đây là sự hưởng thụ của nhân gian!"
"Vậy cho tôi một chai đi!"
Bộ vest cao cấp của Trình Hạo Vũ và quán đồ nướng này chẳng ăn nhập gì với nhau, nhưng anh ta lại không hề chê bai nơi này.
"Bây giờ trông trạng thái của cô rất tốt, hoàn toàn không nhìn ra là mới thất tình."
Tôi nhai xong xiên thịt, nói: "Chia sẻ với ngài một câu nói tôi thích nhất: Những chuyện trước kia, coi như đã chết vào hôm qua; những chuyện về sau, coi như mới sinh ra vào hôm nay."
Trình Hạo Vũ uống một ngụm bia: "Tôi từng nghe câu này rồi. Không ngờ cô còn trẻ mà có thể sống khoáng đạt như vậy!"
Tôi nhe răng cười với anh ta, quay đầu gọi ông chủ: "Phiền bác hâm nóng cái chân giò này giúp cháu với ạ, cảm ơn bác!"
Không biết tại sao, trước mặt Trình Hạo Vũ, tôi rất thoải mái, không hề có cảm giác gò bó.
Có lẽ lần đầu tiên anh ta gặp một cô gái trân trọng thức ăn như tôi, nên có chút ngạc nhiên, nhưng lại không nói gì.
Lần trước ở Lệ Giang, anh ta có chút dè dặt, lần này, anh ta nói rất nhiều chuyện về mình.
Anh ta cũng giống tôi, đều thích nghe nhạc Trương Học Hữu, đều thích đọc tiểu thuyết trinh thám.
Ăn xong bữa khuya, tôi tự giác đi thanh toán, anh ta không tranh trả tiền với tôi, nhưng kiên quyết muốn đưa tôi về nhà.
Tôi không muốn làm phiền lãnh đạo, vội xua tay nói: "Nhà tôi gần đây lắm, không cần ngài đưa đâu."
Nhưng anh ta lại nói: "Cô yên tâm, cô trông rất an toàn, tôi chỉ là muốn đi dạo tiêu thực sau khi ăn, tiện thể đưa cô về thôi!"