Trình Hạo Vũ về Thượng Hải rồi, nhưng ngày nào anh ta cũng chat vài câu với tôi trên WeChat.
Đến cả chuyện "Thượng Hải hôm nay mưa rồi" cũng phải nói với tôi, tôi cực kỳ nghi ngờ anh ta không có bạn bè.
Một tháng sau, Giám đốc Vương thông báo với tôi, tổng bộ có đợt tập huấn, chỉ đích danh tôi đi, thời gian là một tháng.
Về đến chỗ ngồi, tôi liền nhắn tin cho Trình Hạo Vũ: Tôi đi tổng bộ tập huấn, là anh sắp xếp à?
Rất lâu sau, anh ta trả lời tôi: Đúng vậy. Có phải cô không vui không?
Tôi cười sung sướng trước màn hình điện thoại: "Không có, tôi rất vui, tôi đang muốn đi Disney chơi đây, cảm ơn lãnh đạo!"
"Cô đừng gọi tôi là lãnh đạo nữa, nếu không tôi sẽ không đi đón cô đâu."
Ngày tôi đến Thượng Hải, Thượng Hải đang mưa.
Tôi kéo vali đi đến cửa đón, liếc mắt cái đã nhìn thấy Trình Hạo Vũ trong đám đông.
Anh ta mặc áo gió màu đen, đeo khẩu trang, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh kia khiến tôi nhận ra anh ta ngay lập tức.
Anh ta đi về phía tôi, tự nhiên đón lấy chiếc vali trong tay tôi: "Xin lỗi nhé, tôi bị cảm rồi. Chúng ta đi ăn tối trước đã!"
Để không lây cảm cúm cho tôi, anh ta chọn quán lẩu mỗi người một nồi nhỏ.
Tôi ăn lẩu cay, anh ta ăn lẩu thanh đạm.
Tôi bị cay đến chảy cả nước mắt, nói: "Ngài ốm rồi, không cần đến đón tôi đâu."
Trình Hạo Vũ đưa khăn giấy cho tôi, cười nói: "Cô không cần cảm động như vậy, đằng nào tôi rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì."
Tôi uống một ngụm nước mơ chua: "Phải rồi, ngài gửi địa chỉ ký túc xá công ty sắp xếp cho tôi đi, lát nữa tôi tự bắt xe qua đó, ngài mau về nhà nghỉ ngơi đi!"
"Không cần, tôi thuận đường."
Nửa tiếng sau, Trình Hạo Vũ đưa tôi đến một căn hộ rộng ít nhất 280 mét vuông, nói với tôi: "Trong thời gian tập huấn, cô ở đây đi. Chỗ này rất gần công ty, đi bộ mười phút là đến."
Cằm tôi suýt chút nữa rớt xuống đất.
"Anh Trình, công ty mình giàu thế sao?"
Anh Trình đeo khẩu trang ho một tiếng: "Đây là nhà tôi, dù sao để không cũng là để không, vừa hay cho cô mượn ở một tháng."
Nhất thời, tôi không biết nên nói gì.
Tôi vẫn luôn coi anh ta là ông chú đáng tin cậy, là người bạn có thể trò chuyện, và còn là ông chủ của tôi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ trèo lên cành cao là anh ta, diễn một câu chuyện cổ tích chim sẻ biến thành phượng hoàng.
Tôi chưa bao giờ là công chúa, cũng không có nhan sắc tuyệt trần, dựa vào đâu mà được hoàng tử để mắt tới?
Suy nghĩ giây lát, tôi nói với anh Trình: "Xin lỗi, tôi không thể nhận ý tốt của ngài. Tôi vẫn là nên đến ở ký túc xá do công ty sắp xếp thôi!"
Tôi kéo vali, đi lướt qua người anh ta.
Bỗng nhiên, cả người anh ta đổ ập về phía tôi...