Khách sạn Quốc Tế Thịnh Cảnh.
Mười giờ sáng.
Đúng giờ cử hành lễ đính hôn.
Chiếc đồng hồ Thụy Sĩ trên tường vừa điểm tiếng chuông thứ nhất, cánh cửa đại sảnh vẫn đóng chặt.
Tôi mặc chiếc váy đính hôn do chính mẹ để lại trước lúc qua đời, đứng giữa quảng trường rộng hơn một nghìn mét vuông.
Phía sau tôi là sáu mươi sáu xe sính lễ.
Phía trước là hàng trăm vị khách được mời.
Và cả giới truyền thông đã chờ sẵn từ sáng sớm.
Điện thoại trong tay rung lên.
Là tin nhắn của thư ký bên nhà họ Tần.
“Xin lỗi cô Mộc.”
“Tần tổng đang tiếp một vị khách quan trọng.”
“Phiền cô đợi thêm một lát.”
Tôi nhìn đồng hồ.
Mười giờ lẻ ba phút.
Khóe môi khẽ cong lên.
Tiếp khách?
Lễ đính hôn đã định từ nửa năm trước.
Khách mời được gửi thiệp từ hai tháng trước.
Ngay cả từng món ăn trên bàn tiệc, tối qua hai bên còn xác nhận lần cuối.
Bây giờ nói với tôi rằng anh ấy đang bận?
Đến trẻ con cũng không tin nổi.
Trợ lý Hạ An đứng cạnh tức đến đỏ mắt.
“Chị Mộc, em gọi cho chủ tịch nhé.”
“Không cần.”
“Nhưng…”
“Tạm thời không cần.”
Con bé cắn môi đến trắng bệch.
Nó biết.
Tôi cũng biết.
Đây không phải sự cố.
Mà là một màn ra oai.
Tần Dịch muốn cho tôi hiểu.
Dù nhà họ Mộc có là gia tộc đứng đầu Bắc Thành thì cũng vô dụng.
Sau khi gả vào nhà họ Tần.
Người phải cúi đầu chỉ có thể là tôi.
Mười một giờ.
Mặt trời lên cao.
Khách khứa bắt đầu xì xào.
“Tần thiếu gia còn chưa đến?”
“Nghe nói anh ấy cố tình đấy.”
“Cô Mộc đúng là mất hết thể diện.”
“Tôi nghe bảo người anh ấy thích vừa từ nước ngoài về.”
“Không khéo hôm nay lại có trò hay để xem.”
Tôi đứng nguyên tại chỗ.
Không giải thích.
Không nổi giận.
Cũng không rời đi.
Bởi trước khi tới đây, tôi đã tự đặt cho mình một giới hạn.
Bốn tiếng.
Tôi sẽ đợi anh ấy đúng bốn tiếng.
Không nhiều hơn một phút.
Ít hơn một giây.
Nếu trong bốn tiếng ấy anh bước ra.
Cuộc hôn nhân này vẫn tiếp tục.
Nếu không…
Tôi sẽ coi như bảy năm tình cảm chưa từng tồn tại.
Mười hai giờ.
Nhiệt độ ngoài trời vượt ba mươi tám độ.
Lớp trang điểm bắt đầu nhòe đi.
Chiếc váy trắng nặng nề bám sát lưng.
Một cụ già trong số khách mời không nhìn nổi nữa, cầm ô đi về phía tôi.
“Cô gái, đứng dưới nắng thế này sẽ kiệt sức mất.”
Tôi mỉm cười.
“Cháu cảm ơn.”
“Nhưng cháu vẫn muốn đợi thêm một chút.”
Ông lão thở dài.
Xung quanh bắt đầu có người lén chụp ảnh.
Có người livestream.
Có người còn mở cá cược xem tôi sẽ khóc lúc nào.
Hạ An tức đến phát run.
“Đám người này đúng là quá đáng.”
Tôi nhẹ giọng.
“Cứ để họ chụp.”
“Ngày hôm nay.”
“Càng nhiều người chứng kiến càng tốt.”
Một giờ chiều.
Cánh cửa khách sạn vẫn đóng kín.
Đúng lúc ấy.
Một chiếc xe thể thao màu bạc dừng ngay trước đại sảnh.
Tần Dịch bước xuống.
Bên cạnh anh.
Là một cô gái mặc váy màu champagne.
Cô ta rất tự nhiên khoác lấy cánh tay anh.
Mỉm cười.
Nhìn về phía tôi.
Ánh mắt đầy thương hại.
“Tần Dịch.”
“Em bắt chị Mộc đợi lâu như vậy… có quá đáng không?”
Anh chỉ liếc tôi một cái.
Giọng bình thản như đang nói chuyện thời tiết.
“Có người muốn làm Tần phu nhân.”
“Đợi vài tiếng thì đã sao?”
“Không chịu nổi thì hủy hôn luôn đi.”
Cả quảng trường lặng ngắt.
Không ai ngờ.
Anh dám nói ra những lời ấy ngay trước mặt hàng trăm vị khách.
Tôi cúi đầu.
Nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út.
Viên kim cương tám cara dưới ánh nắng vẫn lấp lánh.
Giống hệt lời hứa năm nào.
“Từ nay về sau.”
“Anh sẽ không để em chịu bất kỳ uất ức nào.”
Tôi khẽ bật cười.
Đúng lúc kim đồng hồ chỉ đúng hai giờ chiều.
Bốn tiếng.
Đã hết.
Tôi chậm rãi tháo chiếc nhẫn xuống.
Đặt lên bàn lễ tân.
Ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tần Dịch.
Giọng nói bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.
“Từ hôm nay.”
“Nhà họ Mộc hủy bỏ hôn ước.”
“Toàn bộ hợp tác giữa hai bên.”
“Dừng vô thời hạn.”
“Tất cả sính lễ.”
“Mang về.”
Lời vừa dứt.
Chiếc điện thoại trong túi Tần Dịch đổ chuông.
Anh tiện tay nghe máy.
Chỉ ba giây sau.
Sắc mặt anh thay đổi hoàn toàn.
“Bên Mộc thị vừa thông báo…”
“Họ đã rút toàn bộ khoản đầu tư vào dự án Thành Đông.”
“Các ngân hàng cũng vừa đồng loạt hủy hạn mức tín dụng của chúng ta.”