Ba tháng sau.
Vụ án thao túng giữa các tập đoàn cuối cùng cũng khép lại.
Dưới sự phối hợp của cơ quan điều tra.
Thiên Thịnh Holdings bị phanh phui toàn bộ.
Người đứng sau.
Chính là Chu Khải.
Chủ tịch Thiên Thịnh.
Nhiều năm trước.
Ông ta từng tranh giành dự án với cả nhà họ Mộc lẫn nhà họ Tần.
Nhưng liên tiếp thất bại.
Không đủ thực lực đối đầu trực diện.
Ông ta liền chọn cách gieo rắc nghi kỵ.
Dùng tiền mua chuộc Trần Kiến.
Lợi dụng Lâm Vi.
Từng bước khiến hai gia tộc mạnh nhất Bắc Thành tự xé bỏ liên minh.
Trần Kiến chịu trách nhiệm cắt đứt liên lạc.
Lâm Vi chịu trách nhiệm tạo hiểu lầm.
Còn Chu Khải.
Chỉ việc đứng sau hưởng lợi.
Nếu lễ đính hôn hôm ấy diễn ra suôn sẻ.
Hai tập đoàn sẽ chính thức hợp tác.
Thiên Thịnh sẽ không còn cơ hội.
Cho nên.
Ông ta đã đánh cược tất cả.
Đáng tiếc.
Ông ta không ngờ.
Người đầu tiên lật bàn.
Lại là tôi.
…
Một tuần sau.
Chu Khải bị bắt.
Thiên Thịnh tuyên bố phá sản.
Những người tham gia vụ việc lần lượt bị truy cứu trách nhiệm.
Lâm Vi chủ động nhận toàn bộ lỗi mình gây ra.
Trong buổi họp báo cuối cùng.
Cô ta nhìn thẳng vào ống kính.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Tôi xin lỗi Mộc tiểu thư.”
“Tôi ghen tị với chị.”
“Cũng vì sự ích kỷ của mình.”
“Tôi đã làm rất nhiều chuyện không thể tha thứ.”
“Tôi chấp nhận mọi hình phạt.”
Nói xong.
Cô cúi đầu thật sâu.
Không ai vỗ tay.
Cũng không ai thương hại.
Có những sai lầm.
Xin lỗi.
Không thể khiến mọi chuyện trở về như cũ.
…
Nửa năm sau.
Bắc Thành dần khôi phục yên bình.
Nhà họ Mộc vẫn là tập đoàn đứng đầu.
Tần thị vì chịu ảnh hưởng của vụ việc nên mất rất nhiều dự án.
Nhưng nhờ Tần Dịch tự mình vực dậy.
Cuối cùng cũng vượt qua giai đoạn khó khăn.
Một buổi chiều.
Tôi nhận được lời mời tham dự lễ khánh thành khu phúc lợi trẻ em.
Nhà tài trợ lớn nhất.
Là Tần thị.
Tôi do dự rất lâu.
Cuối cùng vẫn đến.
Buổi lễ kết thúc.
Tôi vừa định rời đi.
Thì nhìn thấy Tần Dịch đứng dưới gốc cây ngô đồng.
Anh gầy đi rất nhiều.
Khí chất cũng không còn sắc bén như trước.
Thấy tôi.
Anh chỉ khẽ gật đầu.
“Đã lâu không gặp.”
Tôi đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.
“Đã lâu không gặp.”
Giữa chúng tôi.
Không còn sự oán trách.
Cũng chẳng còn lưu luyến.
Chỉ còn bình yên.
Anh nhìn tôi.
Khẽ cười.
“Anh nghe nói…”
“Em sống rất tốt.”
“Tốt.”
“Tốt là được.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn.”
Anh lấy từ túi áo ra một phong thư.
“Tám năm trước.”
“Anh từng viết.”
“Nhưng chưa bao giờ đưa em.”
“Tặng em.”
Tôi nhìn phong thư.
Lắc đầu.
“Không cần.”
“Quá khứ.”
“Cứ để nó ở lại quá khứ.”
Bàn tay anh khựng giữa không trung.
Một lúc lâu sau.
Anh chậm rãi thu lại.
Khẽ cười.
“Ừ.”
“Anh hiểu.”
“Từ nay.”
“Anh sẽ không làm phiền em nữa.”
Anh xoay người.
Đi được vài bước.
Lại dừng lại.
Không quay đầu.
Chỉ nhẹ giọng nói.
“Mộc Thanh.”
“Xin lỗi.”
“Là anh.”
“Tự tay đánh mất người yêu mình nhất.”
Nói xong.
Anh bước đi.
Lần này.
Thật sự không quay đầu nữa.
Tôi nhìn theo bóng lưng ấy.
Trong lòng không còn gợn sóng.
Có lẽ.
Tha thứ.
Không nhất thiết phải quay lại.
Buông xuống.
Mới là kết thúc đẹp nhất.
…
Một năm sau.
Mùa xuân.
Cố Cảnh Thâm hẹn tôi đến vườn hoa hướng dương ngoại ô.
Gió rất nhẹ.
Hoa nở rực cả một khoảng trời.
Anh đứng giữa biển hoa.
Mỉm cười nhìn tôi.
“Thanh Thanh.”
“Anh từng nghĩ.”
“Có lẽ cả đời này.”
“Anh sẽ không còn cơ hội.”
“Nhưng anh cũng từng hứa với chính mình.”
“Nếu một ngày em bước ra khỏi quá khứ.”
“Anh sẽ là người đầu tiên đứng chờ.”
Anh lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhẫn.
Không quỳ xuống.
Không tạo áp lực.
Chỉ dịu dàng hỏi.
“Lần này.”
“Em có muốn.”
“Cùng anh thử bắt đầu một cuộc sống mới không?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Chợt nhớ đến bảy năm trước.
Có người từng hứa sẽ che chở tôi cả đời.
Cuối cùng.
Lại để tôi đứng một mình giữa nắng gắt.
Còn người trước mặt.
Từ đầu đến cuối.
Chưa từng hứa điều gì lớn lao.