Trong hàng ghế khách mời, tiếng bàn tán không ngừng vang lên.
“Thật sự không đăng ký kết hôn nữa sao?”
“Đêm nay nhà họ Thẩm mất sạch mặt mũi rồi.”
“Con gái nhà họ Ôn cũng ghê thật, dám hủy hôn ngay tại lễ cưới.”
Tôi bước lên sân khấu, cầm lấy micro.
Thẩm Nghiễn sốt ruột gọi:
“Ôn Đường, em đừng kích động.”
Tôi nhìn xuống toàn bộ khách khứa dưới khán đài.
“Cảm ơn mọi người đã đến dự hôn lễ hôm nay.”
“Đáng tiếc lại để mọi người chứng kiến một trò cười.”
“Hôn lễ đến đây xin phép hủy bỏ.”
“Toàn bộ tiền mừng sẽ được hoàn trả đầy đủ trong vòng ba ngày.”
“Kể từ hôm nay… hôn ước giữa nhà họ Ôn và nhà họ Thẩm chính thức chấm dứt.”
Cả khán phòng lập tức bùng nổ.
Mẹ Thẩm lao lên định cướp micro.
“Nó nói bậy!”
“Chỉ là trẻ con giận dỗi thôi!”
Tôi nghiêng người tránh bà ta.
“Phu nhân Thẩm.”
“Nếu bà còn động vào tôi…”
“Tôi sẽ phát đoạn camera vừa rồi lên màn hình lớn.”
Bàn tay mẹ Thẩm lập tức khựng giữa không trung.
Lâm Mạn bỗng quỳ sụp xuống ngay dưới sân khấu.
“Cô Ôn, xin cô đừng làm vậy.”
“Tổng giám đốc Thẩm không hề có lỗi với cô.”
“Tất cả đều là lỗi của một mình tôi.”
“Tôi sẽ rời khỏi Giang Thành.”
“Xin cô đừng hủy hoại anh ấy.”
Cái quỳ của cô ta lập tức khiến không ít khách mời dao động.
“Lâm Mạn cũng đáng thương thật.”
“Mắt cô ấy bị hỏng, chắc đúng là hồ đồ nên mới xảy ra chuyện.”
“Ôn Đường muốn làm lớn thì thôi, ép một cô gái tàn tật quỳ xuống thế này cũng không đẹp.”
Khương Hòa giật lấy chiếc micro dự phòng từ tay người phục vụ.
“Đáng thương?”
“Vừa rồi trên camera, cô ta còn đi vững hơn cả tôi.”
“Đứng trước gương tô son còn thành thạo lắm.”
“Tàn tật không phải là lá bùa miễn tội.”
“Giả tàn tật thì càng không phải.”
Mẹ Thẩm quát lớn:
“Khương Hòa!”
“Cô còn dám nói thêm một câu, ngày mai tôi sẽ khiến cửa hàng nhà cô không mở nổi.”
Khương Hòa còn chưa kịp đáp trả thì ba tôi đã bước lên phía trước sân khấu, nhận lấy micro.
Ông rất hiếm khi phải nói chuyện trước nhiều người như vậy.
Ngay cả giọng nói cũng hơi run.
“Xin chào mọi người.”
“Tôi là ba của Ôn Đường.”
“Hôm nay hôn lễ bị hủy…”
“Lỗi không nằm ở con bé.”
“Sau này nếu ai muốn cười…”
“Xin cứ cười tôi, một người làm cha bất tài.”