“A Nghiễn…”
“Bây giờ anh mới biết quát em sao?”
“Em ở bên anh bao nhiêu năm.”
“Giúp anh lấy lòng ông nội.”
“Giúp anh tiếp khách.”
“Giúp anh gánh hết những chuyện không thể để người khác biết.”
“Vậy mà…”
“Ôn Đường chỉ cần trở về với mấy bản thiết kế cũ.”
“Anh lập tức bỏ rơi em.”
Toàn bộ ống kính của phóng viên đều hướng về phía cô ta.
Mẹ Thẩm vội vàng chạy tới.
Sắc mặt lập tức tái mét.
“Im miệng!”
Lâm Mạn vừa nhìn thấy bà ta đã cười càng chói tai.
“Bà Thẩm.”
“Bà sợ cái gì?”
“Chẳng phải chính bà từng nói sao?”
“Chỉ cần tôi giữ chân Ôn Đường.”
“Đợi hôn lễ hoàn thành…”
“Thì nhà họ Thẩm sẽ hoàn toàn khống chế được nhà họ Ôn.”
“Chẳng phải chính bà bảo tôi diễn đáng thương trong phòng tân hôn sao?”
“Bà nói…”
“Đàn ông dễ mềm lòng nhất trước cảm giác tội lỗi.”
Trong đám đông vang lên hàng loạt tiếng hít sâu.
Mẹ Thẩm lao tới.
“Cô nói bậy!”
Lâm Mạn điên cuồng vung dao.
“Đừng chạm vào tôi!”
Chu Khải lập tức kéo mẹ Thẩm lùi lại.
“Dì.”
“Đừng làm mọi chuyện rối hơn nữa.”
Lâm Mạn nhìn chằm chằm vào tôi.
“Ôn Đường.”
“Cô thắng rồi.”
“Cô có bà ngoại.”
“Có ba.”
“Có biết bao người đứng về phía cô.”
“Còn tôi thì có gì?”
“Tôi chỉ có thể bám lấy Thẩm Nghiễn.”
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Cho nên…”
“Cô lừa anh ta.”
“Hại tôi.”
“Ăn cắp bản thiết kế.”
“Giả mù?”
Lâm Mạn gào lên.
“Tôi chỉ muốn sống tốt hơn!”
Tôi nhìn cô ta.
“Muốn sống tốt…”
“Không có nghĩa là được quyền giẫm lên người khác để sống.”
Con dao trong tay cô ta run bần bật.
Đúng lúc ấy.
Bác Lưu lặng lẽ vòng sang bên cạnh.
Ông cầm một cuộn vải dày đặt trên quầy triển lãm.
Vung mạnh.
Bốp!
Cuộn vải đập trúng cổ tay Lâm Mạn.
Con dao rơi xuống đất.
Đám bảo vệ lập tức lao tới khống chế cô ta.
Bác Lưu sợ đến mức mặt trắng bệch.
Vẫn không quên giải thích.
“Tôi… tôi không đụng vào hiện vật triển lãm đâu.”
“Đó chỉ là cuộn vải thừa.”
Khương Hòa lập tức giơ ngón tay cái.
“Bác Lưu!”
“Đỉnh!”
Khi bị kéo đi.
Lâm Mạn vẫn còn gào về phía Thẩm Nghiễn.
“Anh cũng đừng hòng sạch sẽ!”
“Trước khi cưới…”
“Anh đã biết xưởng nhà họ Ôn thiếu tiền!”
“Chính anh cố ý kéo dài tiền hàng.”
“Chính anh cố ý khiến sau khi Ôn Đường gả vào nhà họ Thẩm…”
“Không còn đường lui!”
Thẩm Nghiễn đứng giữa đám đông.
Sắc mặt xám xịt như tro tàn.
Tôi nhìn anh ta.
“Có thật không?”
Anh ta…
Không trả lời.
Mà cũng chẳng cần trả lời nữa.
Ngày hôm sau sau khi triển lãm kết thúc.
Thẩm thị chính thức phát thông cáo.
Bản thông cáo được viết rất đẹp.
Thừa nhận đã sử dụng những thiết kế đầu tiên của tôi.
Thừa nhận đã gây tổn thất cho nhà họ Ôn.
Cam kết bồi thường.
Đồng thời thông báo sa thải Lâm Mạn.
Nhưng…
Không nhắc đến đêm hôn lễ.
Không nhắc chuyện giả mù.
Không nhắc đến âm mưu của mẹ Thẩm.
Lại càng không nhắc đến việc Thẩm Nghiễn cố tình kéo dài tiền hàng của xưởng nhà họ Ôn.
Khương Hòa đọc xong chỉ cười khẩy.
“Xin lỗi mà viết như văn mẫu.”
“Dài thì dài thật.”
“Chỉ có điều…”
“Không nói nổi một câu tiếng người.”
Bà ngoại gấp tờ báo lại.
“Bọn họ vẫn muốn giữ cái vỏ của nhà họ Thẩm.”