Không thể không thừa nhận, người này quả thật rất khôn ngoan.
Tắt tivi đi, tôi nói với bố:
“Nếu đã không dạy thêm nữa thì chúng ta đi du lịch đi!”
“Coi như tự thưởng cho sự nghiệp dạy học ba mươi năm của bố một kỳ nghỉ.”
Bố tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn đồng ý.
Đồng thời, ông cũng đưa ra một quyết định.
Từ chức.
Ông đã dạy ở trường công lập suốt ba mươi năm, từ trước đến nay vẫn luôn là gương mặt tiêu biểu của trường Trung học số Một.
Chuyện ông dạy phụ đạo miễn phí lần này, nhà trường vốn biết rõ.
Bởi vì bố tôi vẫn luôn làm như vậy, đã kéo dài hơn hai mươi năm.
Trước kia, nhà trường còn từng tuyên dương ông, nói ông có phẩm chất cao quý.
Nhưng sau khi có một học sinh đỗ vào Thanh Hoa hoặc Bắc Kinh, hiệu trưởng Diêm lập tức thay đổi thái độ.
Nếu sự tố cáo của Lương Tư Hạo khiến bố tôi lạnh lòng, thì thái độ của nhà trường càng khiến ông hoàn toàn thất vọng.
Đơn xin từ chức được nộp lên, hiệu trưởng Diêm vẫn khuyên can theo thông lệ.
Bố tôi đưa ra một tờ kết quả kiểm tra sức khỏe của bệnh viện, thuận lợi được giải thoát.
Tôi cũng yên tâm chuẩn bị đưa ông đi du lịch.
Thế nhưng kế hoạch lại bị phá vỡ ngay trong ngày khởi hành.
Lương Tư Hạo đến.
Cậu ta xách theo một thùng sữa đến trước cửa nhà tôi.
“Thầy Lâm, em đến thăm thầy, tiện thể muốn hỏi ý kiến của thầy. Giữa Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh, trường nào tốt hơn? Em muốn tham khảo một chút.”
Nghe vậy, tôi tức đến bật cười.
Bố tôi trầm giọng nói:
“Chuyện đăng ký nguyện vọng vô cùng quan trọng, thầy không thể tùy tiện đưa ra ý kiến cho em.”
“Dù sao thầy cũng đã từ chức rồi. Chuyện chuyên môn nên giao cho người có chuyên môn, nếu không lại bị tố cáo thì tội danh này thầy không gánh nổi.”
Nghe vậy, Lương Tư Hạo sững người:
“Từ chức? Thầy Lâm, sao thầy có thể từ chức được?”
“Ừ, không muốn làm nữa.”
Giọng nói lạnh nhạt của bố khiến cậu ta ngẩn ngơ.
Sau đó, cậu ta lập tức phản ứng lại:
“Thầy Lâm, có phải thầy từ chức vì em tố cáo không?”