Ở một góc trong phòng học, Cố Nhiễm Nhiễm kiễng chân véo cằm anh trai, gương mặt rạng rỡ, cười tươi như hoa.
"Yêu đương không? Chọn em đi, siêu ngọt ngào."
Gương mặt tuấn tú của anh trai hiện lên ráng đỏ đáng ngờ, yết hầu chuyển động.
"Không được, học sinh không thể yêu đương."
Cố Nhiễm Nhiễm liếm môi, cười trêu chọc.
"Thế nhưng em muốn yêu đương rồi, nếu anh không chịu, em đi tìm người khác vậy."
Anh trai vội vàng nắm lấy cổ tay cô ta, ánh mắt nóng rực.
"Đừng tìm người khác, anh yêu."
Trong nháy mắt, cả phòng học vang lên tiếng hò reo inh ỏi, còn có mấy bạn học nhiều chuyện hô to "hôn một cái".
Mặt anh trai đỏ bừng, tuy không hôn Cố Nhiễm Nhiễm, nhưng bàn tay đang nắm chặt tay cô ta vẫn không hề buông lỏng.
Có thể thấy được anh trai thật sự rất thích Cố Nhiễm Nhiễm.
Cũng phải thôi, ở cái tuổi mà những nữ sinh đồng trang lứa còn e thẹn ngại ngùng, không dám nói chuyện với con trai, thì một cô gái cởi mở nhiệt tình, chủ động hòa mình vào đám con trai như cô ta thật sự rất thu hút.
Anh trai đã quen nhìn những thục nữ ngoan ngoãn, trực tiếp bị cô ta trêu chọc đến mức đánh mất chính mình.
Xa cách mười năm khi biết tin cô ta chết, anh ấy vẫn không quên gả tôi cho tên thái tử gia bị hội chứng siêu nam khét tiếng để báo thù thay cho cô ta.
Đúng là tình sâu nghĩa nặng mà.
"Em gái, chuyện anh với Nhiễm Nhiễm yêu đương, em tuyệt đối không được nói với bố mẹ nhé!"
Y như kiếp trước, việc đầu tiên anh trai làm là bịt miệng tôi.
Tôi cắn môi, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng.
"Nhưng bố mẹ đã ra lệnh cấm, khi chúng ta đi học không được phép yêu đương, càng không được chơi bời với những người không đàng hoàng."
Sắc mặt anh trai lập tức trở nên khó coi.
"Không cho phép em nói như vậy! Nhiễm Nhiễm tuy hút thuốc, uống rượu, nói tục, nhưng cô ấy là một cô gái tốt."
"Trước khi gặp cô ấy, cuộc đời anh đơn điệu và bình thường, ngày qua ngày chỉ có học tập, rất nhàm chán, cô ấy xuất hiện, thế giới của anh mới có ánh sáng."
"Nếu em dám mách lẻo với bố mẹ, thì cả đời này anh sẽ không tha thứ cho em!"
Tôi ngây thơ gật đầu, ngoan ngoãn nói:
"Em biết rồi anh trai, niềm vui của anh là quan trọng nhất, em sẽ không nói với bố mẹ đâu, anh yên tâm."
Anh trai lúc này mới hài lòng gật đầu, xoay người chạy chậm đi tìm Cố Nhiễm Nhiễm đang đợi ở cửa.
Anh ấy cúi đầu dịu dàng xoa đầu cô ta.
Cô ta hất càm, nụ cười rạng rỡ.
Ráng chiều đỏ rực khắp bầu trời in lên người bọn họ, đỏ thẫm một mảng, giống hệt ngày tôi chết vì khó sinh ở kiếp trước.
Tôi nhếch môi, ý cười không chạm đến đáy mắt.
Kiếp này tôi sẽ chống mắt lên xem, không có sự ngăn cản của tôi, bọn họ liệu có phải là "người có tình sẽ thành thân thuộc" hay không.