Buổi tối mẹ bưng yến sào gõ cửa phòng tôi.
Thấy tôi ngồi trước bàn học, chăm chú làm đề thi, trong đôi mắt mệt mỏi của bà lộ ra vẻ an ủi:
"Trăn Trăn, nếu anh trai con được một nửa ngoan ngoãn hiểu chuyện như con thì tốt biết mấy."
Tôi uống từng ngụm yến sào nhỏ, ngoan ngoãn nói với giọng mềm mại:
"Mẹ, mẹ đừng giận anh, mấy lời đó anh ấy đều nói trong lúc nóng giận thôi."
"Mẹ và bố vốn không phải người ích kỷ chuyên quyền, bắt bọn con đi học, bồi dưỡng sở thích đều là vì tốt cho bọn con, bất kể bận rộn thế nào, bố mẹ chưa bao giờ bỏ lỡ sinh nhật, họp phụ huynh của bọn con, năm nào cũng sẽ dành thời gian đưa bọn con đi du lịch."
"Lát nữa con sẽ đi khuyên anh, bảo anh ấy chuyển trường."
Gương mặt mẹ giãn ra, khóe miệng cũng nở nụ cười:
"Trăn Trăn nhà ta thật sự lớn rồi, còn biết an ủi mẹ nữa."
Tôi cười khẽ một tiếng, kiêu ngạo lấy bài thi ra:
"Đương nhiên rồi, lần này thi con lọt vào top 10 của khối đấy, tuy không xuất sắc như anh trai, nhưng con sẽ tranh thủ vượt qua anh ấy!"
Trong mắt mẹ lóe lên vẻ vui mừng, khen ngợi:
"Không hổ danh là con gái bảo bối của mẹ, thật lợi hại!"
Trước kia thành tích của tôi thuộc dạng khá, không có gì đặc biệt xuất sắc, nhưng cũng không kém.
Vì nếu thành tích quá tốt, anh trai sẽ ghen tị, sẽ nói bóng gió, còn nổi giận.
Nên lần nào tôi cũng khống chế điểm số.
Nhưng sau này không cần nữa, vì anh trai phải chuyển trường rồi.
...
Tôi cầm quyển sổ tay tuyên truyền của mấy trường cấp 3 gõ cửa phòng anh trai.
Anh trai lạnh lùng trừng tôi một cái:
"Anh sẽ không chuyển trường đâu, em bảo bố mẹ từ bỏ ý định này đi!"
Tôi cười khẽ một tiếng, chậm rãi nói:
"Anh trai, bây giờ anh ở lại trường không chỉ bố mẹ không đồng ý, mà còn ảnh hưởng đến tình cảm của anh và Cố Nhiễm Nhiễm."
"Anh nghĩ xem, bố mẹ dù có nhượng bộ anh, thì đối với Cố Nhiễm Nhiễm chắc chắn sẽ không nương tay, bảo giáo viên cô lập cô ta, bạn học tẩy chay cô ta đều là thủ đoạn thường thấy, còn có tên nam sinh thể dục đang hổ rình mồi nữa."
"Thay vì như vậy, chi bằng anh tìm một trường anh thích, cứ ở đó nửa học kỳ cho bố mẹ yên tâm, sau đó anh lại chuyển Cố Nhiễm Nhiễm qua đó, không có giáo viên nhắm vào, không có tên thể dục tranh giành, sẽ không còn ai phá hoại tình cảm của hai người nữa."
Mắt anh trai lóe lên tia sáng, chủ động giật lấy quyển sổ tay từ tay tôi, khen ngợi:
"Em gái, vẫn là em thông minh, em yên tâm, đợi anh thừa kế công ty, nhất định sẽ không bạc đãi em."
Tôi nhếch môi, cười đầy ẩn ý:
"Vâng ạ, anh trai, em đợi ngày đó."