Anh ta biết rõ thứ tôi sợ nhất chính là… cóc.
...
Tôi bị bệnh tim. Hai năm trước, trong sân nhà, tôi vô tình giẫm phải một con cóc, sợ đến mức tim đập loạn, mồ hôi lạnh túa ra, cả người nổi da gà.
Khi đó, tôi suýt không qua khỏi, may mà tôi luôn mang theo thuốc cấp cứu bên mình.
Sau khi biết chuyện, Bùi Triết Bách đích thân dẫn theo vệ sĩ trong nhà, lùng sục khắp sân biệt thự suốt một ngày một đêm để bắt cóc.
Anh ta còn sai người rải thuốc đuổi cóc khắp biệt thự, từ đó về sau, trong nhà không còn bóng dáng một con cóc nào.
Dù chẳng còn cóc, chỉ cần anh ta ở nhà, lúc nào cũng là anh ta bế tôi, không cho tôi đặt chân xuống đất.
Tôi cảm thấy anh ta làm quá, nhưng ánh mắt anh ta thành khẩn, dịu dàng nói với tôi:
“Anh thích được chăm sóc em như vậy. Anh muốn ôm em cả đời, tuyệt đối không để em giẫm lên thêm bất kỳ con cóc nào nữa.”
Những chuyện cũ cứ như mới hôm qua. Viên kẹo ngọt ngào ngày ấy, giờ lại trở thành lưỡi dao sắc bén đâm vào tim tôi.
Chẳng mấy chốc, đám thuộc hạ của anh ta đã thả từng thùng cóc đầy ắp từ trực thăng xuống, rơi trúng đầu tôi.
Vì rời nhà quá vội, tôi không kịp mang theo thuốc tim.
Từng con cóc đập thẳng lên người, nỗi sợ ăn sâu vào xương tủy khiến tóc tôi dựng đứng, toàn thân tê cứng, hơi thở hỗn loạn như sắp ngừng thở.
Cảm giác ấy chẳng khác gì có người cầm dao nhọn, từng chút một lột da cắt thịt tôi.
Quá sợ hãi khiến bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi theo phản xạ chạy trốn.
Chiếc trực thăng trên đầu đuổi theo tôi, không ngừng ném cóc xuống.
Tôi như bị vứt vào một hoang đảo, chỉ biết liều mạng mà chạy.
Với người thường, cóc chẳng có gì đáng sợ. Nhưng với người bẩm sinh sợ thứ này, né cóc cũng giống như đang né cá sấu, khẩn cấp vô cùng.
“Ha ha ha ha ha…”
“Tôi nói rồi mà, cô ta là hổ giấy thôi, đến cóc mà còn sợ thì có thể làm nên trò trống gì!”
“Không phải vô dụng đâu, người ta còn biết bắt nạt giúp việc bắt lục rác cơ mà.”
“Mọi người đoán xem Lâm Thiển Nhã có quỳ xuống xin tha không?”
“Tôi đoán là có! Lâm Thiển Nhã này, chẳng phải tôi nói cô, cô cứ ngoan ngoãn mà tìm di vật của mẹ cục cưng nhà Bùi thiếu là xong, đúng là không biết điều!”
“Cô đừng tưởng Thẩm Nan Nan chỉ là giúp việc nhé, giờ cô ta là cục cưng của Bùi thiếu đấy! Cô mà tỏ thái độ là lỗi của cô rồi.”
Đám thiếu gia tiểu thư trên cao, như đang xem xiếc, cười cợt nhả đầy mỉa mai.
Thẩm Nan Nan lại làm ra vẻ thấu tình đạt lý nói với tôi:
“Phu nhân, chị đừng cố chấp nữa, cứ nghe lời Bùi thiếu đi. Hôm đó chị bắt em lục rác, em không cẩn thận làm mất kỷ vật cuối cùng mẹ để lại.”
“Bây giờ, chiếc vòng đó đang ở trong bãi rác này. Chị mà chịu khó tìm thì sẽ thấy thôi, tìm sớm thì xong sớm, chị cũng đỡ phải chịu khổ như thế này.”
Bãi rác bốc mùi nồng nặc, không có chỗ nào có thể đặt chân xuống.
Tôi mới chạy được vài bước đã ngã sõng soài vào đống rác, đầu đầy những con cóc cứ thế rơi thẳng xuống.
Chân, tay, người… khắp nơi đều có.
Cuối cùng, tôi hoảng loạn đến mức đau tim mà ngất xỉu.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy thuộc hạ của Bùi Triết Bách vội vàng báo cáo:
“Bùi thiếu, phu nhân bị bệnh tim, giờ ngã nằm dưới đất không nhúc nhích nữa, liệu có chuyện gì không?”
Bùi Triết Bách chỉ lạnh lùng hừ một tiếng:
“Cô ta chỉ giỏi giả vờ! Bệnh tim cái gì chứ, chẳng qua là làm màu để tôi cưng chiều cô ta thôi!”
“Một người có thể tay không đánh chó hoang, làm sao có thể bị cóc dọa chết!”
Thẩm Nan Nan ra vẻ đau lòng, thực chất là châm ngòi, lớn tiếng nói:
“Phu nhân, chị đừng giả vờ nữa, mau dậy đi. Chị bị sạch sẽ quá mức, ở đây dơ như vậy mà nằm ra đó làm gì? Bác sĩ nói với Bùi thiếu từ lâu rồi, chị không hề có bệnh tim.”
“Hà tất phải làm khổ mình như thế, nhìn mà em cũng thấy xót xa lắm…”