Bước ra khỏi tiệm trà sữa, mặt trời chói chang làm mắt cay rát.
Tôi tìm một góc khuất không người, mở lại file mà Tạ Dư Bạch gửi.
Thời gian tạo file là lúc mười chín giờ mười bảy phút tối qua.
Lúc đó tôi đã xác nhận trúng tuyển được hơn hai tiếng.
Cũng trong đêm qua, Tạ Dư Bạch còn nhắn tin Wechat cho tôi: 【Cậu đừng ở một mình suy nghĩ lung tung.】 【Đợi tôi.】
Tôi nhìn chằm chằm vào thời gian tạo file rất lâu.
Sau đó chụp màn hình.
Lưu lại.
Đạn mạc thong thả lướt qua.
【Dòng thời gian chốt sổ rồi, đẹp.】
【Tối hôm qua ngoài miệng hắn thì khuyên cô ấy đừng suy nghĩ lung tung, trong tay thì đã làm xong đơn xin rút hồ sơ cho cô ấy rồi.】
【Chu Ánh Hòa bây giờ cứ mỗi lần chụp màn hình là tôi lại thấy nắp quan tài của bọn họ bị đóng thêm một cái đinh.】
Tôi bấm vào thuộc tính file.
Tên người tạo là “Xyb”.
Viết tắt tên Tạ Dư Bạch.
Thậm chí còn chẳng buồn giấu.
Chắc là vì tôi của kiếp trước quá dễ bị lừa.
Dễ lừa đến mức cậu ấy chẳng cần phải bận tâm mảy may.