Một phút sau, điện thoại của Giản Bác Viễn gọi đến.
"Tích Tích, nghe nói con vào phòng làm việc của ba lấy một tệp tài liệu à? Con cần tài liệu gì cứ nói với ba là được, con đã lấy tệp tài liệu gì vậy?"
Tôi trả lời: "Là bảng công thức, nhưng không phải con lấy, mà là Giản Miên lấy, hiện giờ cô ta đã xuống lầu rồi, ba mau bảo bảo vệ chặn cô ta lại."
"Cái gì? Bảng công thức? Ba lập tức bảo bảo vệ chặn cô ta lại, bảng công thức đó không thể để tuồn ra ngoài được..."
Giản Bác Viễn vội vã cúp điện thoại.
Tôi định rời khỏi phòng giám sát, đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
Giản Miên nếu đã nghĩ đến việc phá hủy camera giám sát ở tầng sáu, chắc chắn cũng đoán được tôi sẽ làm ầm chuyện lên, và bảo vệ sẽ chặn cô ta lại.
Bảng công thức đó hiện đang nằm trong túi xách của cô ta, cô ta cầm theo bảng công thức là không thể ra ngoài được.
Nói không chừng cô ta đã chuẩn bị sẵn phương án dự phòng, chụp ảnh lại rồi gửi cho Giang Lăng Xuyên rồi.
Vậy thì bước tiếp theo, cô ta sẽ để bảng công thức vào trong bàn làm việc của tôi, để đổ tội ăn cắp cho tôi.
Nghĩ đến đây, tôi vội vã đi đến phòng giám sát, tìm camera giám sát ở văn phòng tôi.
Bên trong đúng lúc ghi lại được hình ảnh Giản Miên đi vào văn phòng của tôi.
Tôi đoán Giản Miên sẽ quay lại xóa camera giám sát ở văn phòng tôi, tôi liền dùng điện thoại quay lại màn hình trước.
Làm xong mọi việc, tôi trốn vào buồng thang bộ.
Khoảng vài phút sau, Giản Miên quay lại xóa camera giám sát văn phòng tôi.
Xóa xong, cô ta đi ra khỏi phòng giám sát, đứng ở góc khuất camera gọi điện thoại cho Giang Lăng Xuyên: "Lăng Xuyên, anh nhận được tài liệu em gửi cho anh chưa? Nhớ thực hiện lời hứa của anh với em, cưới em đó."
Hóa ra, đây chính là giao dịch của cô ta và Giang Lăng Xuyên.
Tôi đứng trong bóng tối quay lại cảnh này.
Giản Bác Viễn và Giản Mạc đều đã đến công ty.
Giản Miên bị bảo vệ giữ lại, tiến hành khám xét tại chỗ, nhưng không tìm thấy bảng công thức đó.
Giản Miên đề nghị: "Ba, thay vì khám xét con, chi bằng đi khám xét Giản Tích xem, ồ đúng rồi, cô ta chắc chắn sẽ không ngu ngốc đến mức để tài liệu trên người, chi bằng, chúng ta đến bàn làm việc của cô ta tìm thử xem sao."
Giản Mạc xung phong nhận việc: "Ba, để con đi lục soát."
Giản Mạc tìm thấy bảng công thức ở bàn làm việc của tôi, anh ta ném thẳng bảng công thức vào mặt tôi: "Giản Tích, đồ ăn cháo đá bát nhà cô, ba mẹ đối xử với cô tốt như vậy, cô lại báo đáp họ bằng cách này sao?"
Tôi nhắm mắt lại, tệp tài liệu từ mặt tôi rơi xuống đất.
Lần này, Giản Bác Viễn nhìn Giản Mạc bắt nạt tôi, nhưng không hề lên tiếng giúp tôi.
Ông ta cũng không biết chân tướng thực sự là ai, ông ta chỉ tin vào chứng cứ trước mắt.
Giản Miên kẻ xướng người họa: "Con đã bảo sao trước đây cô ta không cần cổ phần mà chỉ cần tiền mặt, hóa ra là đang nuôi ý đồ muốn đánh sập nhà họ Giản, đúng là đồ ăn cháo đá bát."
Giản Mạc nói: "Ba, lần trước ba đã cho cô ta nhiều tiền mặt như vậy, đủ để cô ta sống sung sướng cả đời rồi, mau chóng đóng băng thẻ của cô ta lại đi."
Tôi nói với Giản Bác Viễn: "Ba, báo cảnh sát đi, cảnh sát sẽ không bỏ sót bất kỳ manh mối nào."
"Đúng rồi, trong văn phòng của con chắc chắn vẫn còn dấu vân tay của kẻ trộm, hãy để cảnh sát đến thu thập dấu vân tay."
Thần sắc Giản Miên hoảng loạn có thể thấy rõ bằng mắt thường, xem ra lúc trước cô ta không ngờ sẽ bị tôi bắt gặp nên không hề đeo găng tay.
Giản Bác Viễn định báo cảnh sát, Giản Miên vội vàng ngăn ông lại: "Ba, chuyện xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, ba cứ đóng băng thẻ của Giản Tích lại trước đi, sau đó chúng ta từ từ tính toán sổ sách với cô ta, nếu làm ầm ĩ đến chỗ cảnh sát, lúc đó thì người mất mặt vẫn là nhà họ Giản chúng ta."
Giản Bác Viễn lại do dự, ông đi đến hỏi tôi: "Tích Tích, con nói thật đi, có phải do con làm không?"
Từ xa truyền đến tiếng còi cảnh sát, tôi nhếch môi cười: "Vừa nãy con đã báo cảnh sát rồi, có phải con làm hay không, để cảnh sát cho ba câu trả lời nhé!"
Giản Miên nắm chặt nắm đấm, hận tôi đến tận xương tủy.