Quả đúng như tôi dự đoán, sau khi đánh Giang Lăng Xuyên một trận, Giản Mạc đã đưa Giản Miên đến bệnh viện.
Anh ta khuyên Giản Miên: "Miên Miên, bỏ đứa bé này đi, tên cặn bã Giang Lăng Xuyên kia không xứng đáng để em sinh con cho hắn."
Ban đầu Giản Miên không đồng ý, cô ta không cam lòng nói: "Nhưng đứa trẻ này là quân bài duy nhất của em, hiện tại em đã bị ba mẹ đuổi ra khỏi nhà, nếu em không gả cho Giang Lăng Xuyên, thì sau này em phải làm sao?"
Giản Mạc nắm lấy tay Giản Miên, hứa hẹn: "Miên Miên, ngoài anh ra, em không cần phải dựa dẫm vào bất kỳ người đàn ông nào khác, anh có thể nuôi em cả đời."
Giản Miên giống như nắm được cọng rơm cứu mạng, cô ta gật đầu nói: "Được, em đồng ý với anh, vậy thì từ nay về sau em chỉ có thể dựa vào anh thôi, anh đừng phụ lòng em."
Sau khi Giản Miên làm xong phẫu thuật, Giản Mạc đã thuê một căn hộ bên ngoài để sắp xếp cho cô ta.
Dì Lâm bảo mẫu nhà họ Giản nghe tin này, liền chủ động nói với Giản Mạc: "Cậu chủ, Miên Miên uống quen canh tôi hầm rồi, hiện tại lại đúng lúc cô ấy cần phải tẩm bổ, chi bằng để tôi mỗi ngày hầm chút canh rồi mang qua cho cô ấy uống nhé."
Giản Mạc gật đầu: "Vậy thì làm phiền dì rồi."
Bạn gái của Giản Mạc là Sở Dao đã trở về, cô ấy đang mang thai, trở về là muốn cùng Giản Mạc bàn chuyện kết hôn.
Sau khi Giản Miên biết chuyện, đã gây áp lực cho Giản Mạc: "Anh trai, không phải anh từng nói sẽ chăm sóc em cả đời sao? Nếu anh kết hôn với Sở Dao, anh làm sao có thể chăm sóc em cả đời được nữa?"
Giản Mạc nói: "Anh lo cho em ăn mặc ở đi lại, anh đâu thể nào cả đời không lấy vợ được chứ?"
"Tên của em bây giờ đã không còn trong hộ khẩu nhà họ Giản nữa rồi, chúng ta... sao lại không thể chứ?" Giản Miên nắm lấy tay Giản Mạc, nhìn thẳng vào mắt anh ta nói: "Anh biết tình cảm em dành cho anh đã vượt qua cả tình anh em mà."
Giản Mạc ôm Giản Miên vào lòng, nội tâm anh ta đang giằng xé dữ dội.
Anh ta và Giản Miên không có quan hệ huyết thống, hiện tại Giản Miên cũng đã bị nhà họ Giản đuổi ra khỏi cửa.
Nhưng Giản Bác Viễn và Tô Thu Vân tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện này.
Anh ta vuốt ve mái tóc của Giản Miên nói: "Để anh suy nghĩ thêm..."
Giản Mạc suy nghĩ suốt mấy ngày cũng không đưa ra được quyết định, bên ngoài lại truyền ra tin tức Giản Mạc sắp đính hôn với Sở Dao.
Số lần Giản Mạc đến thăm Giản Miên ngày càng ít đi, Giản Miên gọi điện cho anh ta, anh ta cũng thường xuyên lấy lý do bận rộn không muốn nói nhiều.
Những hành động này, rõ ràng là đang trốn tránh.
Giản Miên cắn rách cả môi mình, cô ta nghĩ ra một kế, định dùng cái chết để ép Giản Mạc đưa ra quyết định.
Cô ta đặt mua một lọ thuốc ngủ giả trên mạng, lúc dì Lâm đến giao canh, cô ta tiện thể nhờ dì mang bưu kiện từ trạm chuyển phát về, giúp cô ta mở bưu kiện ra.
Dì Lâm thấy là thuốc ngủ, cẩn thận hỏi: "Tiểu thư, cô bị mất ngủ sao? Thuốc ngủ không thể uống nhiều được đâu nha."
"Tôi biết rồi." Giản Miên thầm ấp ủ một kế hoạch trong lòng, cô ta dặn dò dì Lâm: "Dì Lâm, ngày mai dì không cần mang canh đến cho tôi nữa đâu."
"Ồ ồ, được rồi." Dì Lâm gật đầu.
Giản Miên thuận miệng hỏi dì Lâm một câu: "Đúng rồi, sức khỏe con trai dì dạo này thế nào rồi? Bệnh đã chữa khỏi chưa?"
Dì Lâm khóe mắt mang theo nụ cười: "Đã khỏi rồi, sắp kết hôn rồi, đến lúc đó sẽ mời cô ăn kẹo hỉ nha."
"Ừm." Giản Miên gật đầu, không hề chú ý tới sự bi thương nơi đáy mắt dì Lâm lúc xoay người rời đi.
Nửa đêm, Giản Miên đã uống trọn một lọ thuốc ngủ.
Thuốc ngủ cô ta mua là giả, cả một lọ đầy thực chất cũng chỉ bằng liều lượng của ba viên mà thôi.
Cho nên cô ta uống vào không chút sợ hãi.
Sau khi uống xong thuốc ngủ, cô ta nhắn tin cho Giản Mạc: 【Anh trai, đây là lần cuối cùng em gọi anh là anh trai, hi vọng kiếp sau, chúng ta có thể gặp gỡ nhau bằng một thân phận khác.】
Cô ta dần chìm vào giấc ngủ.
Cô ta tưởng rằng, đợi sau khi cô ta ngủ một giấc tỉnh lại, Giản Mạc sẽ chịu thỏa hiệp.
Kiếp trước, cô ta cũng nghĩ như vậy.
Cô ta uống một lọ thuốc ngủ giả, tưởng rằng tỉnh lại thì ba mẹ sẽ lại dồn hết tình yêu thương bù đắp cho cô ta.
Chỉ tiếc là cô ta đã chơi dại rồi.
Lọ thuốc ngủ giả đó, sớm đã bị dì Lâm đánh tráo thành thuốc ngủ thật.
Kiếp trước đã như vậy, kiếp này cũng không ngoại lệ.
Dì Lâm làm bảo mẫu ở nhà họ Giản đã hơn mười năm nay rồi.
Hai năm trước, con trai bà ấy bị bệnh nặng phải phẫu thuật, nhưng lại không có đủ tiền.
Bà ấy bước đường cùng nên đã mở lời vay tiền Tô Thu Vân, Tô Thu Vân vốn dĩ định cho mượn, nhưng lại bị Giản Miên ngăn cản.
Giản Miên nói: "Nhà họ Giản chúng ta đâu phải làm từ thiện, lỡ như cho mượn rồi bà ta ôm tiền chạy mất thì sao? Hơn nữa, với đồng lương bảo mẫu của bà ta, cả đời này cũng không trả nổi số tiền đó, đừng cho mượn."
Dì Lâm vì không mượn được tiền, đã làm lỡ dở việc phẫu thuật của con trai.
Dì Lâm chịu khổ cực cả nửa đời người, nhìn thấy con trai sắp cưới vợ sinh con, thế nhưng con trai bà ấy lại qua đời.
Dì Lâm giấu kín chuyện này, nuốt hận vào trong bụng, chờ đợi cơ hội báo thù Giản Miên.
Đúng lúc Giản Miên định uống thuốc ngủ giả để tự sát, bà ấy liền đánh tráo thành thuốc ngủ thật, thành công tiễn Giản Miên lên đường.