Tôi mở lời: "Mẹ, mẹ có mang theo cuốn album ảnh của con không? Mẹ đưa album ảnh cho con đi."
"Có mang theo." Lý Quỳnh Phương từ trong túi lấy ra một cuốn album đã cũ kỹ rồi đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy cuốn album, lật mở từng trang.
Bên trong đều là những bức ảnh chụp tôi từ nhỏ đến lớn.
Giản Miên cũng có một cuốn album ảnh như thế này, ghi lại quá trình trưởng thành của cô ta từ một nàng công chúa nhỏ trở thành thiên kim tiểu thư nhà giàu.
Kiếp trước, vào ngày tôi và ba mẹ ruột nhận nhau, chúng tôi đã ôm đầu khóc rống lên.
Giản Miên lặng lẽ rời đi, cô ta về nhà trước, tự nhốt mình trong phòng.
Cô ta đã uống trọn một lọ thuốc ngủ.
Đợi đến khi ba mẹ dẫn tôi vui vẻ trở về biệt thự nhà họ Giản, dì Lâm làm bảo mẫu mới hốt hoảng chạy ra nói: "Không xong rồi, Nhị tiểu thư ở trong phòng uống thuốc tự tử rồi!"
Bầu không khí đoàn tụ vui mừng của người thân ngay lập tức tan thành mây khói.
Giản Bác Viễn bế Giản Miên từ trong phòng ra, bảo tài xế lái xe đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Ba mẹ túc trực bên ngoài phòng phẫu thuật, vô cùng lo lắng chờ đợi.
Bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật bước ra, lắc đầu nói: "Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, xin gia đình chuẩn bị hậu sự đi."
Trước mắt Tô Thu Vân tối sầm lại, Giản Bác Viễn vội vàng đỡ lấy bà ấy.
Giản Miên kẹp bức thư tuyệt mệnh ở bên trong cuốn album kia.
【Ba mẹ, anh trai, cảm ơn mọi người đã cho con cảm nhận được tình yêu thương miên man bất tuyệt.】
【Bây giờ, con đem tất cả những thứ này trả lại cho Giản Tích.】
【Tạm biệt, nếu có kiếp sau, con muốn làm con gái ruột của mọi người.】
Ba mẹ lật xem từng bức ảnh từ nhỏ đến lớn của Giản Miên, trong khoảnh khắc liền rơi nước mắt.
Đây là hòn ngọc quý được họ nâng niu trong lòng bàn tay.
Trong lòng ba mẹ nghĩ: 【Con bé đã phải chịu đựng bao nhiêu ấm ức, mới có thể không hé răng một lời mà uống thuốc tự sát chứ?】
Giản Mạc từ bên ngoài đi trắng đêm trở về.
Đêm đó, anh ta ngồi thẫn thờ cả đêm trong phòng của Giản Miên, lẩm bẩm gọi tên cô ta, vô cùng tự trách: "Miên Miên, là anh trai về muộn, anh trai không bảo vệ tốt cho em."
"Sao em lại ngốc nghếch như vậy? Tại sao không đợi anh trở về?"
"Em muốn chết, anh sẽ đi cùng em, nhưng trước hết anh phải bắt kẻ đã hại chết em phải chôn cùng."
Ba mẹ và anh trai đều đổ lỗi cái chết của Giản Miên lên đầu tôi, họ cho rằng chính tôi đã hại chết Giản Miên.
Họ vô cùng hối hận vì đã nhận lại tôi.
Thế là, trong tang lễ của Giản Miên, ba mẹ nguyền rủa tôi, bảo tôi cút khỏi nhà họ Giản, nói rằng vĩnh viễn không muốn nhìn thấy tôi nữa.
Tôi đi từ tang lễ ra, bước đi vô định trên đường phố.
Giản Mạc lái chiếc xe thể thao lao thẳng về phía tôi, đâm bay cơ thể tôi...