Buổi tối, đồng nghiệp cùng bộ phận đều đã tan làm, tôi vẫn còn đang tăng ca.
Giản Miên dẫn Giản Mạc đến văn phòng bộ phận của tôi.
Giản Miên cáo trạng với anh ta: "Anh trai, buổi trưa Giản Tích ở nhà hàng đã hắt nguyên ly cà phê nóng vào người em, làm bẩn chiếc váy cao cấp màu trắng đó của em, thật sự là vô pháp vô thiên rồi."
Giản Mạc đi đến trước mặt tôi, vẻ mặt hung dữ: "Giản Tích, xin lỗi Miên Miên ngay."
Tôi nhíu mày nói: "Là cô ta hắt nước tôi trước, có xin lỗi thì cũng phải là cô ta xin lỗi."
"Cô quyến rũ bạn trai của em ấy, em ấy dạy dỗ cô là điều đương nhiên, nhưng cô hắt lại em ấy chính là cô không đúng." Giản Mạc lạnh lùng ra lệnh, "Xin lỗi, đừng để tôi phải nói đến lần thứ ba!"
"Cho dù anh có nói một trăm lần, tôi cũng sẽ không xin lỗi." Tôi nói xong cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn thoại cho Giản Bác Viễn: "Ba, ba đến văn phòng của con một lát."
Giản Mạc thấy vậy liền giật lấy điện thoại của tôi ném vào thùng rác.
Anh ta kiêu ngạo hống hách nói: "Ban nãy tôi đã thấy ba rời khỏi công ty rồi, cô muốn dùng ba để gây áp lực cho tôi sao, không có cửa đâu."
Tôi điềm tĩnh nói: "Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không xin lỗi, anh làm gì được tôi nào? Muốn bắt nạt tôi sao?"
Giản Mạc nháy mắt với Giản Miên: "Miên Miên, em đi đến phòng trà pha một ly cà phê nóng tới đây, cô ta hắt em như thế nào, em cứ hắt lại y như vậy, anh trai sẽ làm chủ cho em."
"Cảm ơn anh trai." Giản Miên quay người đi đến phòng trà pha cà phê.
Giản Mạc ngồi trên ghế văn phòng, lạnh lùng nhìn tôi: "Cô vốn không nên trở về làm chướng mắt người khác."
Tôi mỉa mai đáp trả: "Năm xưa tôi bị kẻ bắt cóc đưa đi, đều do một tay anh gây ra, xem ra anh không có chút tự trách nào nhỉ."
"Tôi thì có gì đáng để tự trách chứ? Những năm qua ba mẹ không ít lần vì chuyện này mà đánh mắng tôi." Anh ta nói xong cắn răng nghiến lợi: "Tôi hận không thể để cô chết ở bên ngoài, mãi mãi đừng quay về."
"Chỉ tiếc là số cô quá tốt, những đứa trẻ khác bị bắt cóc đều phải chịu đủ mọi sự giày vò, còn cô thì vẫn sống nhăn răng."
Anh ta càng nói, sự thù hận trong đáy mắt càng đậm: "Những năm qua mỗi lần tôi nhìn thấy những đứa trẻ cụt tay cụt chân đi ăn xin trên đường phố, tôi lại khao khát cỡ nào một trong số đó chính là cô."
Tôi tức giận đến mức cả người run rẩy: "Giản Mạc, anh thật độc ác."
Giản Mạc cười lạnh nói: "Nếu cô đã lựa chọn trở về, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo với cô, tôi sẽ cho cô nếm thử, thế nào gọi là địa ngục."
Tôi nhìn khuôn mặt như ác quỷ của anh ta, dần dần bình tĩnh lại.
Tôi thầm nói trong lòng, Giản Mạc, địa ngục tôi đã từng xuống một lần rồi, lần này, đổi lại là anh xuống địa ngục nhé!
Trong lúc chúng tôi đang đối thoại, Giản Miên đã pha xong cà phê, cô ta bưng ly cà phê nóng bỏng đi tới.
Đang định hắt về phía tôi thì ngoài cửa truyền đến tiếng quát giận dữ của Giản Bác Viễn: "Dừng tay lại!"