Dưới sự phối hợp hoàn hảo của tôi và Giang Sơ, chúng tôi đã thành công trói Ôn Noãn vào đầu giường.
Và bắt đầu tình tiết lăn giường của chúng tôi.
Tôi cuộn mình trong chăn, lăn qua lăn lại trên giường.
Tôi lăn xong đến lượt Giang Sơ lăn.
Ngay lúc chúng tôi đang mải mê diễn theo tình tiết, Ôn Noãn từ từ tỉnh lại.
Cô ấy nhìn chúng tôi mỗi người khoác một cái chăn mà mắt chữ A mồm chữ O.
"Hai người… hai người đang làm gì vậy."
Đù má? Kích hoạt lời thoại rồi?
Hệ thống cũng ngay lập tức thông báo:
【Độ hoàn thành tình tiết +5.】
【Tổng độ hoàn thành 15.】
Tôi và Giang Sơ nhìn nhau cười.
Hóa ra "lăn giường" theo nghĩa đen cũng có thể qua nhiệm vụ.
Ôn Noãn vẫn còn bị trói bằng dây thừng trừng mắt nhìn tôi và Giang Sơ giận dữ nói:
"Hai người có phải là biến thái thuần túy không, đi theo tình tiết thì đi theo tình tiết, đánh ngất tôi làm gì!
"Người xuyên sách hà cớ gì làm khó người xuyên sách, cầu xin hai người, đừng ám sát tôi nữa."
Hai chúng tôi chết lặng tại chỗ.
Hay lắm, một cuốn sách có ba nhân vật chính.
Cả ba đều là người xuyên sách.
"Xin lỗi chị, xin lỗi, thật không ngờ."
Chúng tôi vừa xin lỗi, vừa cởi trói cho Ôn Noãn.
"Cô có biết tại sao tôi ngày nào cũng nửa đêm nấu trà gừng đường đỏ không?"
Ôn Noãn sắc mặt tái nhợt, yếu ớt hỏi tôi.
Tôi lắc đầu.
"Hai người chắc đều đã trải qua hình phạt vì không hoàn thành tình tiết rồi nhỉ."
Tôi gật đầu.
Ôn Noãn ôm bụng, giọng điệu lạnh lẽo:
"Hai người đoán xem hình phạt của tôi là gì?"
Nghĩ đến hình phạt lần trước chỉ có một ngày, chắc sẽ không nghiêm trọng lắm đâu?
Tôi thử hỏi:
"Nổi mụn trên mặt?"
Ôn Noãn tự giễu khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt vừa khóc vừa cười.
"Cô có bao giờ trải nghiệm qua…"
Cô ấy oán hận nhìn tôi, cuối cùng nói ra một câu cực kỳ đáng sợ.
"Kinh nguyệt kéo dài liên tục một tháng là trải nghiệm như thế nào?"
Tôi rụt cổ ra sau, không dám nói gì.
Trải nghiệm như vậy, cả đời tôi cũng không muốn có.
Chẳng trách sắc mặt cô ấy trông trắng bệch thế, môi cũng không có huyết sắc, nhìn là biết thiếu máu trầm trọng.
Tôi gượng gạo cười:
"Lát nữa tôi với Giang Sơ mua gan heo, huyết heo cho chị, bồi bổ bồi bổ."
Ôn Noãn không đáp lời.
Cô ấy không ngừng sờ đầu mình, đột nhiên thốt lên một câu:
"Trên đầu tôi, hình như có một cục u…"
Ánh mắt cô ấy đột nhiên lạnh đi, oán hận nhìn chằm chằm tôi và Giang Sơ:
"Ai trong hai người ra tay ác thế?"
Trái tim nhỏ bé của tôi thót lên một cái.
Định đưa tay vỗ vỗ Giang Sơ bên cạnh, nhưng lại sờ vào khoảng không.
Quay đầu lại nhìn, anh ta đã sớm chuồn mất rồi.
"Đồ đàn ông thối! Có phúc cùng hưởng, có họa không thể cùng gánh sao?"
Giọng Giang Sơ từ xa vọng lại:
"Anh đi mua băng vệ sinh cho em, lỡ lần sau người xui xẻo là em thì sao!"
Cơn thịnh nộ bất lực của tôi vang vọng khắp biệt thự:
"Cút đi!"