Chiều ngày hôm sau tôi mới tỉnh dậy.
Tôi giận anh rồi.
Tối qua cầu xin anh dừng lại thế nào cũng vô dụng.
Sau khi ăn cơm xong, tôi cầm chiếc quạt tròn mua trên phố tự mình ra sân sau chơi, không mang theo anh.
Trong đầu đang nghĩ chuyện, chân đá một hòn sỏi.
Tôi nghe thấy tiếng xì xào bàn tán.
"Là cô ta à?"
"Chắc chắn là cô ta!"
"Tối qua kêu to quá, Hoa Hoa không ngủ ngon được!"
"Thảo Thảo cũng không ngủ ngon, Thảo Thảo đáng thương quá."
Một bông hoa và một cọng cỏ cúi đầu rỉ tai nhau, bông hoa đó còn dùng cánh hoa chỉ trỏ tôi.
Tôi chống nạnh:
"Các ngươi nói gì đó?"
Bông hoa đó run lên một cái:
"Chính là cô ta! Ngay cả giọng nói cũng y hệt!"
"Là cô ta! Là cô ta! Hoa Hoa thông minh quá, đương nhiên Thảo Thảo cũng thông minh!"
Tôi có chút thẹn quá hóa giận đá hòn sỏi dưới chân về phía chúng.
Chúng lập tức ôm chầm lấy nhau:
"Cô ta hung dữ quá, Thảo Thảo sợ."
"Hoa Hoa cũng sợ, hơn nữa Hoa Hoa dám nhỏ một giọt mật hoa, thượng đế không đứng về phía chúng ta đâu!"
"Hu hu hu..."
Tôi lười để ý đến chúng.
Chơi với chiếc quạt tròn Lục Viên mua cho tôi.
Hai đứa chúng thấy đồ mới, cũng không sợ tôi nữa, từ từ lết lại gần.
Một người một hoa một cỏ nói chuyện nửa ngày, cũng đã quen thân.
Đầu ngọn cỏ của Thảo Thảo cuộn lấy cây trâm mà nó mượn của tôi.
Bước đi không vững như thể nghiêng ngả trái phải.
Yểu điệu thướt tha cúi người ho hai tiếng.
Giả làm tiểu thư khuê các trong truyện.
Cũng không biết một cọng cỏ như nó đọc truyện ở đâu.
Không để ý thời gian, mặt trời sắp lặn mà tôi vẫn chưa về ăn cơm.
Lục Viên đích thân ra sân sau bắt người.
Lúc đó chúng tôi đang chơi với bùn.
Thảo Thảo tìm chậu, tôi đào đất.
Hoa Hoa nói gần đây không có nguồn nước.
Tôi đứng dậy định về nhà lấy nước.
Hoa Hoa nói nó có cách.
Nhảy lên chậu, xả một trận vào trong đó.
Tôi không ngờ một bông hoa nhỏ bé khô héo lại có thể xả ra nhiều nước như vậy.
Hoa Hoa cuối cùng giũ hai cái, thở phào một hơi:
"Được rồi, Kim Kim, trộn bùn đi."
Tôi nhíu mày, vô cùng ghét bỏ.
Hoa Hoa lại xù lông lên:
"Của ta đều là tinh hoa! Tinh hoa! Không phải là chất thải bẩn thỉu!"
Thảo Thảo cũng phụ họa theo:
"Đúng vậy! Đúng vậy! Còn sạch hơn cả nước suối nữa!"
Nhưng tôi vẫn ghét bỏ, tìm một cái que vào khuấy.
"Cơm chín rồi, về ăn cơm."
Tôi nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên.
Thấy Lục Viên đến, đặt cái que trong tay xuống.
Anh đi qua dắt tôi.
Tôi quay đầu lại tạm biệt Hoa Hoa và Thảo Thảo.
Mới phát hiện Hoa Hoa và Thảo Thảo đứng nghiêm như thể xếp hàng cạnh nhau.
Lưng thẳng tắp.
Hai cánh hoa của Hoa Hoa thậm chí còn ôm chặt lấy thân cành.
Lục Viên quay người lại vô tình liếc một cái.
Cơ thể của Hoa Hoa và Thảo Thảo run lên rõ rệt.
Mặt trời nghiêng về phía tây, mây trên trời cuộn thành sợi được nướng thành kẹo bông vị cam.
Ánh sáng màu cam đỏ ấm áp.
Kéo dài cái bóng đan vào nhau của hai chúng tôi thành một vệt dài, in trên mặt đất.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lục Viên:
"Em muốn ăn bánh táo tàu."
Khuỷu tay dính chút bùn, Lục Viên cúi đầu xắn tay áo cho tôi.
Giọng anh trong trẻo lạnh lùng:
"Không có."
Tôi hừ một tiếng, hạ cánh tay đang giơ lên xuống:
"Nói dối! Sáng sớm em đã thấy táo trong giỏ rồi."
Lục Viên mặt không đổi sắc liếc tôi một cái:
"Anh ăn rồi."
"... Nói dối."