Tôi cầm quyển nhật ký đó.
Hùng hồn ném đến trước mặt Lục Viên đang hấp bánh táo tàu.
Tôi khoanh tay:
"Em thấy hết rồi, anh lừa em."
Lục Viên ngước mắt nhìn tôi một cái, đứng thẳng người, cầm lấy quyển nhật ký.
Hoàn toàn không có vẻ hoảng loạn như tôi tưởng tượng.
Anh vỗ vỗ bụi trên quyển nhật ký:
"Các ngươi suýt chút nữa là lật tung cả cái sân lên rồi."
"Không được lảng sang chuyện khác."
Tôi tiến lại gần anh hai bước:
"Tại sao lại lừa em?"
Lục Viên lắc đầu:
"Anh không lừa em."
"Anh lừa em rồi, anh không nói cho em biết anh vẫn còn ký ức của kiếp trước."
Bánh táo tàu đã hấp xong.
Hơi nước trắng bốc lên nghi ngút, một mùi táo ngọt ngào phả vào mặt.
Lục Viên mở nắp, dùng khăn lụa gói một miếng đưa cho tôi.
Tôi vốn đang vênh váo lại không có cốt khí mà nhận lấy.
Vai kề vai ngồi thành một hàng với Lục Viên, vừa ăn vừa nghe anh nói.