Tôi nằng nặc đòi Lục Viên mua cho tôi một xiên kẹo hồ lô.
Cắn một miếng lớn, mới phát hiện sơn tra bên trong là vị chua.
Tôi nhíu mắt, không thích mùi vị này lắm.
Vì vậy chỉ liếm lớp vỏ đường bên ngoài.
Rồi đưa kẹo hồ lô cho Lục Viên, bảo anh cầm giúp tôi.
Lục Viên đưa tay nhận lấy.
Lại từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn tay.
Nhúng nước trong bình, giúp tôi lau đi vệt đường dính trên miệng:
"Không thích ăn à?"
Tôi suy nghĩ một chút, thành thật gật đầu:
"Không thích lắm."
Theo lý mà nói, tôi đã sống cả ngàn năm.
Không lẽ đến một xiên kẹo hồ lô cũng chưa từng ăn.
Nhưng tôi lại chẳng có ấn tượng gì.
"Vậy anh giúp em vứt đi nhé?"
Tôi vội nói: "Không được, biết đâu lát nữa em lại muốn ăn."
"Lát nữa mua cho em cái khác."
"Không muốn."
Lục Viên đành phải cam chịu cầm giúp tôi.
Cuối phố có một đám đông vây quanh.
Người đi qua đa phần đều dừng lại nhìn về phía đó.
Tôi cũng kéo Lục Viên đi hóng chuyện.
Có người đang biểu diễn tạp kỹ.
Trồng cây chuối đội bát, đi trên dây leo cột, cũng có người làm ảo thuật.
Người xung quanh vỗ tay tán thưởng.
Tôi lần đầu tiên thấy, cũng khá hứng thú đứng tại chỗ xem một lúc.
Xem lâu đứng có chút mỏi chân, tôi quay đầu gọi Lục Viên.
Lục Viên vốn nên đứng sau lưng tôi lại không thấy bóng dáng.
Tôi nghĩ chắc là do người quá đông, anh bị chen sang một bên.
Nhưng quay lại quét mấy vòng, tôi cũng không tìm thấy anh.
Tôi bắt đầu có chút lo lắng.
Trốn vào một con hẻm nhỏ không người hiện nguyên hình.
Tôi đậu lên cành cây cao nhất lại cẩn thận nhìn xem.
Lục Viên quả thực không ở trong đám người.
Tôi trong phút chốc hoảng muốn chết, thậm chí cánh cũng có chút mềm nhũn.
Cho đến khi tôi ở một ngã rẽ, nhìn thấy xiên kẹo hồ lô đã bị liếm hết vỏ đường.
Tôi vội bay theo hướng đó.