Ôm thi thể lạnh ngắt của đứa con trai bảy tuổi giữa trời tuyết trắng xóa, tôi khắc sâu vào tâm khảm nụ cười đắc ý của cô em dâu góa bụa đang nép sát vào ngực chồng tôi; để rồi khi mở mắt ra lần nữa, sống lại đúng vào cái ngày định mệnh ấy, tôi thề sẽ tự tay tiễn đôi cẩu nam nữ này xuống địa ngục để đền mạng cho con tôi.
Trong phòng khách xa hoa, ánh đèn pha lê lấp lánh hắt xuống những gương mặt tươi cười rạng rỡ.
Hôm nay là tiệc sinh nhật bảy tuổi của Tiểu Dương, con trai tôi.
Trần Tư Niên, chồng tôi – vị tổng tài đạo mạo của tập đoàn Trần thị – đang đứng giữa sảnh, vẫy tay gọi Tiểu Dương đến cắt bánh.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn bật mở.
Kỷ Lê – cô em dâu góa chồng xinh đẹp, mỏng manh như cành liễu trước gió – dắt theo đứa con trai sáu tuổi tên An An bước vào. Đôi mắt cô ta đỏ hoe, ngấn nước chực trào.
"Chị dâu..." Kỷ Lê nức nở, giọng run rẩy như sắp ngất đi. "An An đêm qua mơ thấy bố, thằng bé khóc suốt đêm không ngủ được. Em có thể... mượn anh Tư Niên đi làm bố thằng bé một ngày được không? Đến công viên giải trí thôi ạ... tim em đau xót quá..."
Cả khán phòng đột nhiên im bặt. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía tôi, chờ đợi phản ứng của vị "Hoắc phu nhân" luôn nổi tiếng là hiểu chuyện, rộng lượng.
Nếu là Khương Vãn của kiếp trước, tôi đã kìm nén sự phẫn nộ, mỉm cười xót xa mà gật đầu đồng ý. Để rồi nhận lại là sự sỉ nhục của chồng, sự chế giễu của khách khứa, và cuối cùng là cái chết thảm thương của con trai trên giường bệnh vì không đợi được trái tim hiến tặng.
Nhưng Khương Vãn của kiếp trước đã chết trong đêm bão tuyết ấy rồi.
Tôi mỉm cười, một nụ cười đoan trang, hoàn mỹ đến mức không tìm ra một tì vết.
"Người một nhà cả, em dâu nói gì mà mượn với không mượn?"
Tôi quay sang Tiểu Dương, xoa nhẹ mái tóc mềm của con. "Tiểu Dương, em An An không có bố đáng thương lắm. Bố con đi chơi với em một ngày, con có đồng ý không?"
Tiểu Dương của tôi, thiên thần ngoan ngoãn của tôi, kiếp trước đã ôm chầm lấy tôi mà khóc nấc lên. Nhưng kiếp này, thằng bé cũng đã trọng sinh cùng tôi.
Đôi mắt trong veo của con lóe lên một tia sáng lạnh lẽo không thuộc về lứa tuổi. Thằng bé bước lên một bước, dõng dạc nói với các vị khách:
"Các cô chú ơi, tiệc sinh nhật của cháu đến đây là kết thúc ạ. Bố cháu phải đi làm bố của em An An rồi. Cháu cảm ơn mọi người đã đến chung vui."
Câu nói ngây thơ nhưng sắc như dao cạo khiến nụ cười trên môi Trần Tư Niên cứng đờ. Khách khứa bắt đầu xì xầm to nhỏ, ánh mắt nhìn Kỷ Lê và Tư Niên đầy ẩn ý.
Kỷ Lê cắn môi, nước mắt rã rời rơi xuống: "Anh Tư Niên... hay là thôi đi anh. Em không muốn vì mẹ con em mà gia đình anh lục đục..."
Trần Tư Niên thấy người đẹp rơi lệ thì xót xa không chịu nổi. Hắn trừng mắt nhìn tôi: "Khương Vãn, cô dạy con kiểu gì vậy? Có biết thế nào là thấu hiểu, xót thương người khác không?"
Nói rồi, hắn bế bổng An An lên, dịu dàng lau nước mắt cho Kỷ Lê: "Đừng khóc, anh đưa hai mẹ con đi. Kẻ máu lạnh như cô ta không hiểu được đâu."
Hắn quay lưng bước đi, không thèm quay lại nhìn Tiểu Dương lấy một lần.
Tôi đứng khoanh tay, lạnh lùng nhìn bóng lưng ba người bọn họ rời đi.
Đi đi. Cứ đi cho thỏa thích. Bởi vì cuộc gọi quyết định sinh tử sắp đến rồi.
Đúng mười lăm phút sau, điện thoại trong túi tôi rung lên.
"Khương phu nhân, bệnh viện đã tìm được trái tim tương thích hoàn toàn với Tiểu Dương. Yêu cầu bệnh nhi nhập viện khẩn cấp trong vòng một giờ để tiến hành phẫu thuật."
Giọng nói của bác sĩ trưởng khoa vang lên rành rọt.
"Tôi biết rồi. Cảm ơn bác sĩ."
Tôi bình tĩnh cúp máy. Không hoảng loạn, không van xin Trần Tư Niên như kiếp trước.
Kiếp trước, khi nhận được cuộc gọi này, tôi đã điên cuồng gọi cho hắn. Hắn càu nhàu bắt máy giữa tiếng nhạc ồn ào của công viên giải trí, rồi Kỷ Lê ở bên cạnh thút thít bảo An An chơi trò cảm giác mạnh bị tức ngực, cần Trần Tư Niên đưa đi khám trước.
Kết quả? Trái tim duy nhất có thể cứu sống con tôi đã bị Trần Tư Niên dùng tiền và quyền lực cướp trắng trợn, ghép vào lồng ngực khỏe mạnh của đứa con hoang nhà Kỷ Lê.
Còn Tiểu Dương của tôi, phải chịu đựng những cơn đau xé lồng ngực cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng.
Kiếp này, tôi sẽ không để lũ súc sinh đó có cơ hội chạm tay vào trái tim của con tôi.
Tôi gọi điện cho luật sư riêng, giọng đanh thép:
"Phong tỏa toàn bộ tài khoản cá nhân của Trần Tư Niên và tài khoản chung của hai vợ chồng. Chuyển hồ sơ bệnh án giả mạo của Kỷ Lê cho báo chí. Và chuẩn bị sẵn đơn ly hôn, yêu cầu Trần Tư Niên ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng."
Tôi bế Tiểu Dương lên xe, lao thẳng đến bệnh viện.
Trên đường đi, tôi chủ động gọi cho Trần Tư Niên.
"Khương Vãn, lại chuyện gì nữa? Cô không để cho tôi yên một ngày được à?" Giọng hắn bực dọc vang lên.
Tôi cố ép giọng mình nghe thật hốt hoảng, nghẹn ngào: "Tư Niên, bệnh viện báo tin có tim hợp với Tiểu Dương rồi! Em đang đưa con đến viện, anh mau về làm thủ tục đi!"
Đúng như dự đoán, bên kia đầu dây im lặng vài giây, rồi giọng Kỷ Lê lại vang lên, điệu bộ yếu ớt, đáng thương hơn cả kiếp trước:
"Chị dâu... em xin lỗi... An An vừa chơi tàu lượn xong ngất xỉu rồi... anh Tư Niên đang đưa thằng bé đi cấp cứu... bác sĩ bảo tim thằng bé có vấn đề nghiêm trọng lắm..."
Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
"Thế à? Trùng hợp vậy sao?" Tôi lạnh nhạt đáp.
"Khương Vãn!" Trần Tư Niên quát lớn vào điện thoại. "Tiểu Dương bệnh bao nhiêu năm nay rồi, đợi thêm vài ngày thì có chết ai? An An mới sáu tuổi, nó đang nguy kịch! Nhường trái tim đó cho An An đi!"
"Nhường?" Tôi bật cười lớn, tiếng cười sắc lẹm vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của chiếc xe. "Trần Tư Niên, anh lấy tư cách gì bảo con tôi nhường mạng sống của nó cho con của nhân tình anh?"
"Cô ăn nói hàm hồ cái gì vậy? Kỷ Lê là em dâu tôi!" Hắn gầm lên, nhưng trong giọng nói đã có chút chột dạ.
"Em dâu? Hay là cô nhân tình bé nhỏ mà anh bao nuôi từ khi em trai anh còn chưa mồ xanh cỏ?"
Tôi thong thả ném quả bom đầu tiên.
"Anh nghĩ tôi không biết An An chính là con ruột của anh sao? Anh nghĩ cái xét nghiệm ADN tôi gửi đến tận bàn làm việc của hội đồng quản trị sáng nay chỉ là giấy lộn à?"
Đầu dây bên kia im bặt. Chỉ còn tiếng thở hắt ra kinh hoàng của Trần Tư Niên và tiếng rú lên chói tai của Kỷ Lê.
"Trần Tư Niên, nghe cho kỹ đây." Giọng tôi lạnh lẽo như băng từ địa ngục. "Tôi đã ký giấy hiến tặng toàn bộ tài sản cá nhân cho bệnh viện để đổi lấy sự bảo vệ tuyệt đối cho trái tim này. Bất cứ ai dám bén mảng đến tranh giành, tôi sẽ cho kẻ đó thân bại danh liệt, sống không bằng chết."
Tôi dập máy.
Tiểu Dương ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, đôi mắt sáng rực nhìn tôi.
"Mẹ ơi, chúng ta sẽ sống thật tốt, đúng không mẹ?"
"Đúng vậy, con yêu." Tôi hôn lên trán con. "Chúng ta sẽ sống. Còn bọn chúng, đã đến lúc phải trả nghiệp rồi."