Sự tình có nguyên nhân, tôi không chấp nhặt với anh ấy.
"Trí tưởng tượng của anh còn rất phong phú, không đi làm biên kịch thật là thiệt thòi!"
"Tôi quay lại sẽ giải thích với anh."
Trong ánh mắt tiếp tục khiếp sợ của Cố Thể, tôi vô tình rời đi.
Dù sao hiện tại bất cứ chuyện gì cũng không sánh bằng chuyện mẹ tôi khóc.
Trên đường đi tôi trăm nghĩ không ra, mẹ tôi sao lại khóc chứ?
Ba tôi sủng ái mẹ tôi như vậy, hẳn là không dám chọc bà ấy giận.
Sau khi về đến nhà, mẹ tôi nhìn thấy tôi lập tức tiến lên ôm lấy tôi.
"Bảo bối, con chịu khổ rồi!"
Tôi đầy đầu dấu chấm hỏi nhìn về phía ba tôi, ông thở dài giải thích: "Còn không phải vì con, nhìn mấy bình luận của cư dân mạng trên mạng, mẹ con đều bị chọc tức đến phát khóc rồi."
Tôi trong nháy mắt hiểu ra, mẹ tôi là vì tôi "chịu ủy khuất".
Phải biết, từ nhỏ đến lớn chỉ có tôi bắt nạt người khác, người khác nào dám bắt nạt tôi.
"Mẹ, con không sao mà. Làm nghệ sĩ chính là như vậy, chịu nhiều tranh cãi. Nhưng mà mẹ cũng phải nghĩ ngược lại, chính vì con có độ hot, cho nên mới bị ác ý công kích giải đọc. Nếu mà ngày nào đó con không có độ hot nữa, vậy sự nghiệp của con không phải cũng nguội lạnh luôn sao?"
Mẹ tôi dùng khăn tay lau nước mắt nơi khóe mắt, nắm lấy tay tôi nói: "Bảo bối, ủy khuất này đừng chịu nữa, về nhà thừa kế gia nghiệp không tốt sao?"
Tôi...
Hợp lại ba mẹ tôi đây là hùa nhau khuyên tôi lui về a.
Không ngờ bọn họ chơi như vậy.
Ba tôi mẹ tôi người một câu tôi một câu, giống như thuyết khách lừa phỉnh tôi xin nghỉ với đoàn phim.
"Bảo bối, đóng phim rất mệt phải không? Nhìn con mùa hè quay cảnh mùa đông, mùa đông quay cảnh mùa hè, mẹ đều sắp đau lòng chết rồi."
"Mẹ con nói đúng đấy, con gái con đứa tuổi còn trẻ lại nấu hư thân thể."
"Hay là con cứ ở nhà nghỉ ngơi nửa năm, vừa hay cũng có thể bồi tiếp mẹ."
"Mẹ con nói đúng, con ở nhà bồi tiếp mẹ con, hoặc là hai mẹ con ra ngoài chơi du lịch cũng được."
Nếu không phải ý chí tôi đủ kiên định, bảo không chừng thật sự sẽ bị bọn họ lừa xuống hố.
"Ba, mẹ, tấm lòng đau xót con của ba mẹ con hoàn toàn hiểu. Nhưng mà con là thật sự thích diễn xuất, cái khổ mà ba mẹ nói, con không cảm thấy là khổ, ngược lại vui vẻ chịu đựng, bởi vì đó là công việc của con."
"Bất kể công việc gì cũng không dễ dàng, giống như ba, công việc của ba cũng có lúc rất vất vả mà."
Khóe mắt ba tôi hơi ươn ướt: "Con cái lớn rồi, cũng hiểu chuyện rồi."
Tôi nhìn mẹ tôi tiếp tục nói: "Mẹ, giống như mẹ thích khiêu vũ, cho đến tận bây giờ vẫn mỗi ngày kiên trì khiêu vũ, mẹ không phải cũng không cảm thấy vất vả sao?"
Mẹ tôi nghiêm túc nghĩ nghĩ: "Bảo bối nói đúng, ba mẹ nên ủng hộ sự nghiệp con thích mới phải!"
Nghe vậy, trong lòng tôi thở phào một hơi.
Giải quyết xong!
Sau khi đi ra khỏi cửa lớn, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện của ba mẹ sau lưng.
"Không phải đã nói dùng tình cảm lay động, dùng lý lẽ thuyết phục muốn giữ Tuệ Tuệ ở lại nhà sao?"
"Sao tôi cảm giác con cái lớn rồi không dễ lừa nữa nhỉ."
Tôi...
Cho nên nói mà, lừa trẻ con phải làm sớm.
Đợi lớn đến bằng tôi, không những không lừa được, còn có thể tẩy não ngược lại cho ba mẹ.
Đợi tôi về đến nơi ở của đoàn phim thì đã là nửa đêm, vừa vào cửa liền bị người ta ép sát vào tường.
"Cố Thể!"
Bật đèn lên, sắc mặt anh ấy xanh mét.
"Sao muộn thế này mới về?"
Nhà tôi cách nơi này xa như vậy, tôi cho dù là lái phi thuyền cũng không thể một nút đến nơi a.
Tôi còn chưa mở miệng giải thích, người đàn ông trước mặt liền lại sán tới ngửi ngửi trên người tôi.
Thật là... đủ rồi.
"Anh đang làm gì vậy?"
Cố Thể uất ức ngước mắt nhìn tôi một cái: "Không uống rượu?"
Nói nhảm, tôi về nhà uống rượu gì chứ!