"Đương nhiên là tay nghề ba tốt rồi, từ nhỏ con đã ăn quen cơm ba làm nha!"
Tôi vừa nói, vừa bóp vai đấm lưng cho ông, ân cần giống như cái áo bông nhỏ tri kỷ.
Ba tôi cười híp mắt, đột nhiên lại đổi mặt.
"Haizz, tương lai có một ngày con vẫn là sẽ ăn quen cơm nó làm thôi."
Ba tôi đúng là biết cách cà khịa thật.
Trong lòng tôi buồn bực: Từ khi nào từng người từng người đều học được âm dương quái khí thế?
Đều nói phụ nữ không thể nói lý, tôi hiện tại cảm thấy đàn ông ghen tuông càng không thể nói lý.
Khó khăn lắm mới dỗ ba tôi đi, Cố Thể lại vội vàng quay về rồi.
"Quay xong rồi?"
Thấy anh ấy đầu đầy mồ hôi, không biết còn tưởng là vội vàng đi đầu thai.
"Vội vàng trở về như thế làm gì?"
Cố Thể nhéo nhéo má tôi, cười sủng nịch nói: "Em không phải muốn ăn phật nhảy tường sao? Tôi tìm công thức tối nay nghiên cứu nghiên cứu."
Nghe lời anh ấy, trái tim tôi tan chảy thành một vũng nước xuân.
Nhìn anh ấy bận rộn trong bếp, tôi không nhịn được đi qua từ phía sau ôm lấy eo anh ấy, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn rắn chắc của anh ấy.
Cố Thể cười hỏi: "Có phải đợi quá lâu đói bụng rồi không?"
"Không có, Cố Thể, anh thích em ở điểm gì?"
Tuy nói lúc đầu tiếp cận anh ấy tôi có thể đóng giả yếu đuối giả vờ ủy khuất, nhưng tính cách này của tôi giả vờ một chốc một lát còn được, từ khi yêu đương với Cố Thể, tật xấu đại tiểu thư trên người dần dần lộ ra.
Cố Thể đối với tôi không hề có nửa phần không kiên nhẫn, trước sau như một cưng chiều tôi, chiều chuộng tôi.
"Thích một người là không nói bất kỳ đạo lý gì."
Tôi im lặng, có chút chột dạ hỏi: "Cố Thể, em là nói nếu như, nếu như có một ngày anh đột nhiên phát hiện em và trong tưởng tượng của anh không giống nhau, hoặc giả là phát hiện em lừa anh, anh có giận hay không?"
Cố Thể hơi trầm ngâm, nghiêm túc trả lời: "Tuệ Tuệ, tôi thích em, bất kể là ưu điểm hay khuyết điểm của em, đều sẽ bao dung. Còn về lừa tôi?"
Lông mày anh ấy nhướng lên, lộ ra một nụ cười khinh bạc nói: "Nói nghe xem, lừa tôi cái gì?"
Rốt cuộc chột dạ, cộng thêm vẫn chưa nghĩ ra thẳng thắn với anh ấy thế nào, tôi giả vờ nói đùa nâng cằm anh ấy lên, thổi một hơi bên tai anh ấy.
"Lừa sắc!"
Vừa dứt lời, nụ hôn của Cố Thể liền rơi xuống.
Sự ám muội vô biên như màn đêm bao phủ xuống.
...
Tôi và Cố Thể tình cảm càng ngày càng ổn định, nhưng trên mạng đối với tôi lại là mắng chửi một mảnh.
Không gì ngoài mắng tôi không xứng với Cố Thể, lại nói tôi dựa vào kim chủ tiến vào giới giải trí, không phải thật lòng thích Cố Thể, chỉ là vì muốn lấy tài nguyên.
Người đại diện khuyên tôi ngàn vạn lần đừng tức giận.
Tôi cười cười: "Tức giận cái gì? Bọn họ nói lại không phải là sự thật, cây ngay không sợ chết đứng."
"Đúng đúng đúng, em có thể nghĩ như vậy là được."
Người đại diện này là ba tôi nhờ quan hệ trả lương cao mời về, chị ấy tưởng rằng tôi là tính khí đại tiểu thư, chịu không nổi đả kích.
Nào biết tôi căn bản không coi mấy thứ này ra gì.
Kỳ thực lúc tôi đi học đã trải qua những thứ này, cũng là ba tôi đến đón tôi tan học, bị mấy đứa mồm miệng ngứa ngáy nhìn thấy.
Khắp nơi tung tin đồn, nói tôi tuổi còn nhỏ không học hành tử tế, cặp đại gia các loại.
Lúc đó tôi là tức giận, tức đến khóc đến nửa đêm.
Ba tôi bảo tôi, người sống ở trên đời này, không có ai không chịu ủy khuất, càng không có ai cả đời thuận buồm xuôi gió.
Chúng ta phải làm là không bị những lời đồn đại nhảm nhí này quấy nhiễu, càng không thể bị bọn họ đánh ngã.
Mặc dù trên mạng bình luận tiêu cực về tôi như thủy triều, tôi vẫn cứ ăn uống như thường, nỗ lực làm việc.
Bởi vì tôi muốn dùng thực lực chứng minh tất cả, chặn lại miệng lưỡi thế gian.
Sau tiệc đóng máy, tôi không ngừng vó ngựa chạy tới đoàn phim tiếp theo.
Đến nơi mới biết, nữ số 2 là đối thủ một mất một còn của tôi Phương Mộng Dao.
Cô ta thấy tôi giống như thấy kẻ thù vậy.