Tôi là người trời sinh có mệnh cách Kỳ Lân.
Kỳ Lân ban con, trong làng chỉ cần là người phụ nữ được tôi sờ bụng chúc phúc, năm thứ hai đều có thể thuận lợi sinh hạ con trai.
Bao nhiêu năm qua, tôi đã "ban" cho làng rất nhiều cậu bé.
Nhờ mệnh cách Kỳ Lân của tôi, tất cả những gia đình từng được hưởng lợi đều sẽ mang rất nhiều đồ đến vào những dịp lễ tết.
Thế nên dù làng có lạc hậu, nhưng nhà tôi chưa bao giờ phải lo ăn mặc, tiền cũng tiết kiệm được không ít.
Đương nhiên, những thứ đó tôi đều không được chạm vào, tất cả đều bị mẹ tôi khóa lại.
Những phiền não do thiếu thốn vật chất mà các gia đình bình thường gặp phải, nhà tôi rất hiếm khi có.
Nhưng tôi và mẹ vẫn ba ngày hai trận bị đánh.
Chỉ có một lý do duy nhất.
Hôm đó vợ trưởng làng thông báo có thai, trưởng làng vui vẻ xách túi lớn túi nhỏ đến cảm ơn, còn dúi cho tôi mấy trăm tệ.
Bố tôi vui đến không khép được miệng, thấy rượu trong nhà uống không hết, ông gọi điện cho bạn bè nói gửi cho họ hai chai.
Trong điện thoại, vợ của người bạn chen vào một câu: "Vừa hay em mới mang thai đôi, nếu là con trai thì chẳng phải có thể tổ chức tiệc đầy tháng luôn sao! Ôi, anh Điền, anh với chị dâu cũng phải cố gắng lên đấy nhé."
Nụ cười của bố tôi cứ thế dần biến mất.
Đó luôn là một khúc mắc trong lòng nhà chúng tôi.
Sau khi cúp điện thoại, bố tôi im lặng không nói gì mà bắt đầu hút thuốc.
Mẹ tôi cũng không dám nói thêm gì, bắt đầu dọn dẹp đồ trên bàn.
Chạm phải bố, ông đột nhiên nổi giận, vung tay đập vỡ đĩa, rồi đấm cho mẹ tôi một cú.
"Đồ gà mái không biết đẻ trứng, đồ đĩ thối không mang thai đôi được."
"Vợ người ta đứa nào đứa nấy đều có thai rồi, chỉ có con tiện nhân mày làm tao ở bên ngoài không ngẩng đầu lên được."
Những cái tát như mưa rơi xuống người mẹ.
Tôi do dự bước lên một bước định kéo bố lại: "Bố, đừng đánh nữa..."
Bố tôi tiện tay tát tôi một cái: "Có phần mày nói chuyện à!".
Nhưng dù sao ông cũng đã bình tĩnh lại.
Bố tôi chỉ vào tôi: "Điền Triệu Quân, mày ban cho những người phụ nữ không liên quan kia nhiều con như vậy, sao không biết ban cho bố mày một đứa."
"Tao nói cho mày biết, sang năm mà còn chưa có con trai, tao sẽ gói cả hai mẹ con mày lại bán sang làng bên cạnh."
Nói xong ông đùng đùng ra khỏi nhà, cánh cửa bị sập một tiếng "loảng xoảng".
Tôi ôm khuôn mặt đau rát, đỡ mẹ dậy.
Thế nhưng mẹ lại đẩy tôi ra, vô cảm nhìn tôi, không nói một lời.