Ngày thứ tư.
Tôi rời Tân Đô Kiều từ lúc bảy giờ sáng.
Điểm đến hôm nay là Đạo Thành.
Con đường càng đi càng vắng.
Hai bên chỉ còn núi non nối tiếp nhau, mây trắng lững lờ trôi sát đỉnh núi.
Tôi mở nhạc.
Một bài hát tiếng Anh nhẹ nhàng vang lên trong xe.
Đã rất lâu rồi, tôi không nghe nhạc khi lái xe.
Trước đây, mỗi lần ra ngoài cùng Chu Minh Hiên, anh luôn giành điện thoại để mở danh sách phát của mình.
Anh nói tôi nghe nhạc buồn quá.
Lái xe sẽ dễ buồn ngủ.
Nghĩ đến đó, tôi khẽ lắc đầu.
Lại là anh.
Rõ ràng đã cố không nghĩ nữa.
Thế mà ký ức vẫn vô thức chen vào.
Đúng lúc ấy.