Chiếc SUV màu trắng lướt nhanh trên cao tốc.
Bầu trời vừa hửng sáng.
Mặt trời còn chưa kịp nhô khỏi đường chân trời, chỉ để lại một dải ánh sáng mỏng màu vàng cam phía cuối chân mây.
Tôi mở hé cửa kính.
Gió cuối thu ùa vào, mang theo cái lạnh khô ráp của buổi sớm, thổi tung mái tóc đã buộc vội sau gáy.
Điện thoại trên giá đỡ chợt sáng lên.
Là tin nhắn của Chu Minh Hiên.
“Đến nơi nhớ báo anh.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy vài giây.
Nếu là trước đây, tôi sẽ lập tức trả lời.
“Được.”
Hoặc sẽ chụp cho anh ta một bức ảnh trên đường.
Rồi hỏi:
“Anh ăn sáng chưa?”
Nhưng hôm nay…
Tôi chỉ lặng lẽ khóa màn hình.
Chiếc xe tiếp tục lao về phía trước.
Phía sau tôi là căn nhà đã sống suốt hai năm.
Phía trước là một hành trình chưa từng có.
Gần trưa, tôi đến Thành Đô.
Sau khi ăn qua loa một bát mì, tôi tiếp tục lái xe về hướng Khang Định.
Cảnh vật hai bên đường dần thay đổi.
Những tòa nhà cao tầng biến mất.
Thay vào đó là núi non trải dài bất tận.
Mây trắng lững lờ trôi ngang sườn núi.
Ánh nắng xuyên qua từng khoảng rừng, rơi xuống mặt đường thành từng vệt sáng loang loáng.
Tôi dừng xe ở một điểm ngắm cảnh.
Có rất nhiều khách du lịch đang chụp ảnh.
Một cô gái đi ngang thấy tôi đứng một mình liền mỉm cười hỏi:
“Cần mình chụp giúp không?”
Tôi hơi ngẩn người.
Sau đó gật đầu.
“Cảm ơn.”
Cô ấy cầm điện thoại của tôi, bảo tôi đứng gần lan can.
Phía sau là núi tuyết xa xa.
Gió thổi tung mái tóc.
“Tươi lên nào!”
Tôi vô thức cong môi.
Tiếng màn trập vang lên.
Tấm ảnh hiện ra trên màn hình.
Trong ảnh, tôi đang cười.
Nụ cười rất tự nhiên.
Đến chính tôi cũng bất ngờ.
Tôi gửi lời cảm ơn, nhận lại điện thoại rồi mở vòng bạn bè.
Đã rất lâu rồi tôi không đăng gì.
Hôm nay, tôi chọn bức ảnh vừa chụp.