Đêm ấy, tôi ngủ rất ngon.
Có lẽ vì quá mệt.
Cũng có lẽ vì suốt ba năm qua, đây là lần đầu tiên tôi không phải thức chờ một người về nhà.
Sáng sớm, ánh nắng len qua ô cửa sổ gỗ, chiếu lên chiếc chăn màu kem.
Tiếng chim hót vang vọng giữa thung lũng.
Tôi mở mắt.
Theo bản năng với lấy điện thoại.
Rồi chợt bật cười.
Không còn tin nhắn “Anh tan làm rồi.”
Không còn câu “Đợi anh chút.”
Cũng chẳng còn ai để tôi phải hỏi hôm nay ăn gì.
Tôi đứng dậy, kéo rèm cửa.
Ngoài kia, bầu trời xanh đến không một gợn mây.
Tôi chụp một tấm ảnh.
Lần này không đăng lên vòng bạn bè.
Chỉ lưu lại.
Đây là ngày thứ ba của chuyến đi.
Cũng là ngày đầu tiên tôi thật sự cảm nhận được, cuộc sống không có Chu Minh Hiên vẫn có thể tiếp tục.
Trong thành phố.
Chu Minh Hiên gần như không chợp mắt.
Anh ta ngồi trong phòng khách đến tận rạng sáng.
Trên bàn vẫn đặt hai bản photo giấy đăng ký kết hôn.