Tôi chuẩn bị tỏ tình với Cận Xuyên.
Nhưng tôi căng thẳng quá.
Mặt đỏ bừng, thở hổn hển cả buổi, mãi chẳng rặn ra được câu nào.
Hai đứa tôi đứng cạnh cây hải đường ở đầu ngõ.
Tôi cố tìm chuyện để nói.
"Cậu nhìn xem cây hải đường kéo sợi này đi, nở đẹp ghê."
Cận Xuyên cúi đầu liếc tôi một cái, đường xương hàm xinh đẹp còn rõ nét hơn cả quy hoạch cuộc đời tôi.
"Lộ Tri Tri, món kéo sợi là khoai lang.
"Đây là hải đường rủ (thuỳ ty hải đường)."
Tôi cười gượng hai tiếng.
Hệ thống chính vào lúc này, đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi.
Nó nói, đừng có uổng phí công sức nữa, trong cuốn tiểu thuyết này tôi chỉ là một nhân vật làm nền.
Cho nên nam chính Cận Xuyên hôm nay sẽ từ chối lời tỏ tình của tôi.
Và sau này anh ấy sẽ yêu nữ chính.
Hai chuyện này, đều là chuyện tất nhiên sẽ xảy ra.
Tôi hỏi: "Nữ chính xuất hiện rồi à?"
Hệ thống đáp: "Vẫn chưa tới."
Tôi cả giận: "Gian tặc! Lúc này nói cho tôi biết là có ý đồ gì!"
Tình ý sắp thốt ra khỏi miệng trong nháy mắt hóa thành phẫn nộ.
Đầu óc tôi toàn khoai lang, gan to bằng trời.
Kiễng chân lên hôn một cái lên mặt Cận Xuyên.
"Chụt" một tiếng, vô cùng vang dội.
Cận Xuyên sững sờ.
Trong đôi mắt trong veo dấy lên một tia nghi hoặc.
Tiếp đó, đôi lông mày tú lệ hiển nhiên bắt đầu từ từ nhíu lại.
Gió tanh mưa máu sắp tới.
Tôi nào còn dám nói hai chữ thích này?
"Đừng hoảng loạn! Nếm thử mặn nhạt thôi mà!"
Tôi hét lớn một tiếng, rồi bỏ chạy trối chết.
Tôi cắn răng hỏi hệ thống.
"Bao nhiêu tích phân thì có thể sắp xếp cho tôi một vai quan trọng?"
"Ví dụ như biến thành bạch nguyệt quang của Cận Xuyên, yêu đương một trận, sau đó trong nhà bỗng nhiên giàu to, đi du học rồi không bao giờ trở về nữa ấy."
"...... Tích phân là cái gì?"
Hệ thống nghi hoặc không hiểu.
"Làm nhiệm vụ được tích phân, có thể đổi lấy đạo cụ mà, hệ thống không phải đều giúp ký chủ như vậy sao?"
Nó im lặng.
Tôi thúc giục:
"Nhanh, cho chút đơn hàng để làm đi."
"Tôi không phải là loại hệ thống đó..."
"Vậy mi kể chút tình tiết sau này đi, bật cho tôi cái bàn tay vàng."
Hệ thống nói, nói cho tôi cũng vô dụng.
Bởi vì tôi là một người không liên quan gì đến cốt truyện.
Nó chỉ là tới cảnh báo tôi đừng làm những giãy giụa vô ích, hãy thuận theo cốt truyện.
Nghe nói, trong cả cuốn tiểu thuyết, dung lượng xuất hiện của tôi chỉ vỏn vẹn ba năm câu.
"Lộ Tri Tri là học sinh cùng trường sống ở cách vách nhà Cận Xuyên, từ nhỏ đã thích Cận Xuyên."
"Người thích Cận Xuyên tuy rằng rất nhiều, ví dụ như kiểu hàng xóm cách vách Lộ Tri Tri, nhưng cậu ấy chưa bao giờ động lòng với bất kỳ ai. Cho đến khi..."
Kiểu Lộ Tri Tri.
Tôi nhất thời câm nín, muốn nói lại thôi.
"Ý hiện tại là nói.
"Tôi chỉ có thể thành thật làm một NPC chứng kiến câu chuyện của nam nữ chính?"
Hệ thống nói phải.
Tôi nhíu mày: "Nhưng mà tôi đã thích Cận Xuyên rồi nha."
Hệ thống đáp: "Cô nhịn một chút đi, không thể giành đàn ông với nữ chính, sẽ không có kết quả đâu."
"Thần kinh à!"
Tôi bỗng nhiên nổi giận, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cao 0.5 trượng.
"Không phải là còn chưa xuất hiện sao, bớt PUA tôi đi! Lộ Tri Tri tôi thích ai thì thích."