"Tóm lại, ở tuổi mười bảy mười tám vừa dài dằng dặc lại vừa ngắn ngủi.
Pháo hôi Lộ Tri Tri, đã trải qua vô số lần, cuộc phiêu lưu tráng lệ chỉ một mình mình nhìn thấy.
Khi bị cái gọi là vận mệnh luôn trêu cợt, cô ấy ngược lại đã chơi trò chơi với vận mệnh.
Thật sự là một cô gái nhỏ kiên cường, dũng cảm."
Lớp trưởng đọc xong nội dung tôi viết trên bảng, gõ mạnh một cái lên đầu tôi.
"Viết cái gì lung tung rối loạn thế, Lộ Tri Tri! Bảo cậu viết lời nhắn tốt nghiệp cơ mà!"
Lớp phó cũng sán lại gần đọc lướt nhanh.
Sau đó nói với lớp trưởng: "Cậu thì hiểu cái gì, đây chính là wibu bọn tớ, nhiệt huyết! Thanh xuân! Ước mơ!"
Tôi ôm đầu, "Tớ giỏi như vậy, tự cổ vũ mình một chút cũng không được sao!"
Đúng vậy, tôi thật giỏi.
Hai năm nay không những không suy sụp, còn sống rất tốt, vui vui vẻ vẻ.
Còn học hành cũng tốt lên, chắc là có thể vào một trường đại học không tệ.
Bởi vì Cận Xuyên thực sự là một giáo viên quá có trách nhiệm, quá tốt.
Tôi không thể phụ lòng sự trả giá ghê gớm của người ta.
Hơn nữa, pháo hôi cũng có thể viết một chút kịch bản của riêng mình mà.
Ví dụ như chăm chỉ học hành, thế mà lại nghịch tập được một chút xíu gì đó.
Ở trong một góc xó xỉnh của cuốn tiểu thuyết này, lặng lẽ phát ra một chút ánh sáng.
Cái này cũng không ảnh hưởng đến cốt truyện chính.
Cận Xuyên vẫn là dáng vẻ đó.
Người nhàn nhạt, mồm độc độc, mặt đẹp trai.
Trong mắt cậu ấy, tôi vẫn là hình tượng y nguyên không đổi.
Một cô hàng xóm cuối tuần phải giúp bổ túc.
Chỉ có điều, chắc là từ cô hàng xóm ngốc nghếch không khai khiếu, biến thành cô hàng xóm cầu tiến trẻ nhỏ dễ dạy nhỉ?
Như vậy là rất tốt rồi.
Tôi nói với chính mình.
Điền nguyện vọng mấy ngày nữa, tôi quyết định không điền cùng thành phố đại học với Cận Xuyên nữa.
Đoạn đường này đi đến đây là đủ rồi.
Những chuyện cậu ấy không biết kia.
Những dòng chảy ngầm hoang đường, ngọt ngào, điên cuồng kia.
Tôi còn nhớ là được rồi.
Tôi lon ton chạy đến lớp A, trước buổi lễ tặng quà tốt nghiệp cho cậu ấy.
Cận Xuyên ít nhiều mang theo chút vui mừng nhận lấy.
Dùng ngón tay thon dài từ từ mở ra.
Trong cái hộp sắt lung tung rối loạn đựng những món đồ lung tung rối loạn.
Cậu ấy xem không hiểu.
Một tờ ghi chép tọa đàm, trong góc có người que xấu xí.
Nút bấm hỏng của phòng phát thanh.
Bức ảnh núi xa ý nghĩa không rõ.
Còn có rất nhiều rất nhiều.
Thậm chí có một con ve sầu nhựa rất giả.
Có lẽ là sắp tốt nghiệp rồi, đối mặt với những thứ quái lạ này, Cận Xuyên cũng hiếm khi không có mồm độc tôi hai câu.
Chỉ cầm lấy tấm bưu thiếp in hình hải đường rủ ở dưới cùng.
Đọc lên bài thơ nhỏ tôi sửa lại:
"Chúng ta không thể ở nơi này.
Theo tớ quay về năm mười bảy tuổi,
Trốn dưới tàng cây hoa hải đường,
Không thể bị vận mệnh tìm ra."
Cậu ấy cười một cái, biểu cảm nhàn nhạt.
Lại đẹp hơn bất cứ lúc nào trước kia.
Cũng xa xôi hơn bất cứ lúc nào.
"Được đấy bạn học Lộ, bây giờ đọc cả Giản Chân (tác giả Đài Loan) rồi cơ đấy."
Lễ tốt nghiệp sắp bắt đầu, đằng xa có người gọi cậu ấy.
Cận Xuyên đóng nắp hộp sắt lại, gật đầu trịnh trọng với tôi.
"Lộ Tri Tri, đa tạ cậu, chúc cậu tiền đồ như gấm."
Nói xong liền xoay người muốn đi.
Cận Xuyên không có sai, một đường này còn giúp tôi nhiều như vậy.
Người tôi không nên trách nhất chính là cậu ấy.
Cho dù sự yêu thích của tôi có thể nói ra khỏi miệng, cậu ấy cũng sẽ từ chối tôi thôi.
Tất cả đều là công dã tràng.
Những đạo lý này tôi rõ ràng đều hiểu.
Nhưng tôi vẫn không nhịn được.
Lúc cậu ấy xoay người, khóc òa lên thành tiếng.