Sau này cũng luôn như vậy.
Có lúc là yêu.
Có lúc là đau.
Luôn có thứ gì đó đang tiết ra.
Tim cậu luôn đau.
Sau mỗi lần đau đớn, cậu sẽ quên đi tất cả mọi chuyện vừa rồi với Lộ Tri Tri.
Ban đầu, Lộ Tri Tri còn sẽ dùng một loại ánh mắt khiếp sợ, ảm đạm nhìn sự thay đổi của cậu.
Sau này cô ấy liền quen rồi.
Bởi vì quá nhiều quá nhiều lần rồi.
Cô ấy thậm chí sẽ cười tự nói với mình, nói không sao dù sao tôi cũng là người qua đường Giáp.
Ngay cả trong mộng, Cận Xuyên cũng nhận ra được bản thân lúc đó, sự trào dâng trong lòng.
Cậu rất muốn xông phá gông cùm xiềng xích nào đó, nói một tiếng.
Không, em không phải.
Nhưng cậu làm không được.
Cậu hận cậu làm không được.
Trong mộng Cận Xuyên hết lần này đến lần khác trải nghiệm lại loại đau đớn đó.
Ôn tập lại những Lộ Tri Tri mà cậu không biết.
Lộ Tri Tri ở nơi cậu không nhìn thấy, luôn lẩm bẩm một mình.
Nói những câu dựa vào cái gì, tức chết mất các loại.
Lại vẫn hết lần này đến lần khác chạy đến trước mặt cậu.
Bắt cậu đi chữa chứng rối loạn hoảng sợ.
Còn xông lên một phen đẩy cậu ra khỏi trước xe ba gác, rõ ràng người nhỏ con như vậy.
Cô ấy bảo vệ cậu, chữa khỏi cho cậu.
Hết lần này đến lần khác dùng tình yêu nuôi dưỡng cậu.
Ở nơi cậu không biết, nuôi dưỡng cậu rất tốt.
Bởi vì ở trong một phiên bản giấc mơ khác,
Chiếc xe ba gác lần đó, đã đâm gãy một chân của cậu, thậm chí không thể làm vận động kịch liệt đặc biệt nữa.
Một giấc chiêm bao, hơn bảy trăm ngày đêm.
Hoặc có lẽ không chỉ hơn bảy trăm.
Bởi vì có một lần Lộ Tri Tri ngồi bên cạnh cậu, hai người ngồi trên xà kép ở sân thể dục ngắm sao.
Cảnh tượng này cũng cực kỳ xa lạ.
Cẳng chân trắng nõn của Lộ Tri Tri đung đưa giữa không trung.
Cô ấy đột nhiên nói, "Nếu như có một ngày có thể cho cậu biết thì tốt rồi, không phải bây giờ, là bắt đầu từ rất lâu rất lâu trước kia.
"Tôi thích cậu."
Nói thích, cô ấy lại hoàn toàn không quay đầu lại nhìn Cận Xuyên.
Bởi vì biết người bên cạnh sẽ quên.
"Ây da, lại lỡ miệng rồi."
Lộ Tri Tri đang cười, giọng nói lại có một chút xíu bi thương.
Dáng vẻ đó khiến cậu cho dù là đang ở trong mộng, cũng đau đến thấu xương.
Sau hình ảnh này, Cận Xuyên cuối cùng đã biết nguyên nhân mỗi lần ký ức bị thiết lập lại.
Không phải sự "vượt rào" của Lộ Tri Tri.
Mà là sự "thích" của chính cậu.
Chỉ cần trong lòng cậu tràn ra một chút thích với Lộ Tri Tri, đau đớn sẽ sinh trưởng càng sắc bén hơn, bao phủ lấy cậu.
Cậu cũng thích cô ấy.
Vô số lần.