Ở rất lâu trước kia, có một Cận Xuyên phiên bản 1.0.
Lúc đó cậu vẫn là một thiếu niên choai choai tương đối đơn thuần, cũng không quá độc miệng.
Một ngày nọ, cậu phát hiện mình hình như có chút thích miếng bánh kem nhỏ nhà bên.
Nhưng lời còn chưa nói với người ta câu nào đâu.
Hệ thống từ trên trời giáng xuống.
Hệ thống nói cậu là nam chính tiểu thuyết, có nữ chính khác của riêng mình.
Không giống với sự "không nghe không nghe" của Lộ Tri Tri.
Cận Xuyên 1.0 nói: "Ồ? Nói nghe thử xem."
Hệ thống nói cậu và cô gái kia là người yêu kiếp trước, kiếp này định sẵn phải nối lại tiền duyên.
Cận Xuyên: "Sến quá. Văn học vỉa hè 20 năm trước cũng không viết như vậy."
Hệ thống câm nín.
Cận Xuyên lại nói, "Vậy ý của mi chính là, tôi chuyển thế rồi, cô ấy cũng chuyển thế rồi, chúng tôi tuy rằng không có ký ức kiếp trước, nhưng nhất định sẽ yêu nhau lần nữa đúng không?"
Hệ thống tỏ vẻ khẳng định.
Cận Xuyên cười, "Mi biết cái gì gọi là 'Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội' không? Con người được tạo thành bởi tất cả những trải nghiệm của họ, chứ không phải linh hồn hư vô mờ mịt..."
Sau đó lôi kéo hệ thống giảng giải một tràng về Mác, bàn luận lớn về chủ nghĩa duy vật và vô thần luận ba ngày ba đêm.
Làm hệ thống chóng cả mặt.
"Tóm lại," Cận Xuyên tổng kết nói, "Tôi không tin bộ kiếp trước kiếp này, cho dù linh hồn giống nhau, tôi cũng không còn là tôi của kiếp trước nữa. Mi cũng tôn trọng cô gái kia một chút, đừng dung túng cho tác giả tiểu thuyết viết mấy cái kiếp trước kiếp này kỳ kỳ quái quái."
Hệ thống rất tức giận.
Cảnh cáo đầu tiên nó cho Cận Xuyên 1.0 chính là chứng bệnh kỳ quái.
Chỉ cần khoảng cách quá gần với Lộ Tri Tri, sẽ tim đập nhanh, tay run, khó thở.
Nhưng cái này hoàn toàn không trị được cậu, cậu vẫn tự xung phong nhận việc nói muốn đi bổ túc cho cô ấy, còn không để cô ấy biết là mình chủ động.
Thân là hệ thống sửa chữa lỗi tiểu thuyết tiên tiến nhất, tự nhiên không thể chịu nhục nhã kỳ lạ này.
Nó rửa sạch ký ức của Cận Xuyên, cũng thi triển cấm chế, biến cậu thành "Cận Xuyên phiên bản 2.0 chỉ cần thích Lộ Tri Tri sẽ tự động mất trí nhớ".
Tuy rằng không cẩn thận để lại chứng rối loạn hoảng sợ trên người cậu, nhưng hệ thống rất hài lòng.
Sau đó hệ thống quyết định đi nắn quả hồng mềm tên là Lộ Tri Tri kia.
Về phần sau này quả hồng mềm làm thế nào cấn đau răng hệ thống, hai người làm thế nào chọc cho hệ thống tức đến mức bãi công.
Đó lại là chuyện sau này của sau này rồi.
Rốt cuộc hệ thống không biết, sự vĩ đại của nhân loại nằm ở chỗ một khi bắt đầu chạy trốn,
Phản kháng vận mệnh, thì đã trở thành một phần vận mệnh của cô ấy.