Thích Cận Xuyên là một tai nạn, lại cũng không phải.
Cậu ấy cũng không tính là quá lạnh lùng, nhưng càng lớn càng đẹp trai, trời sinh mang khí chất người lạ chớ gần.
Tôi liền trở nên có chút sợ cậu ấy.
Cho nên bao nhiêu năm qua, tuy rằng sống ngay cách vách.
Lại gần như không có quá nhiều giao tập.
Chỉ là mỗi lần chàng trai cao ráo chân dài xuất hiện ở đầu ngõ.
Ánh mắt của tôi sẽ lặng lẽ dõi theo vài giây.
Cái này tuyệt đối không đến mức là thích.
Bởi vì đồ vật đẹp đẽ thì ai cũng muốn nhìn thêm hai mắt.
Tại sao lại rung động chứ?
"Chỉ trách, mùa mưa năm mười bảy tuổi quá ẩm ướt..."
Tôi viết trong tin nhắn gửi cho Hạ Tiểu Vân.
Hạ Tiểu Vân trả lời: "Thần kinh."
Là có chút thần kinh.
Nhưng mà mùa mưa năm mười bảy tuổi thật sự rất ẩm ướt nha.
Các thiếu nữ dần dần bắt đầu trở nên nhạy cảm, yểu điệu, có lúc lại giống như mây tích mưa.
Tôi lại vẫn dừng ở lúc nhỏ, luôn mặc quần áo "quê mùa" mẹ làm đi đến trường.
Có lúc là áo khoác đồng phục khoác thêm váy bánh kem ren nhỏ.
Có lúc trên áo len có những con búp bê đan len đủ màu sắc.
Ít nhiều có vẻ hơi buồn cười.
Mọi người ngoài mặt không nói, ánh mắt lại luôn dõi theo trong tối.
Bọn họ sau lưng nói tôi giống như một cái bao hiển thị (người thích gây chú ý).
Lớn thế rồi, còn tưởng mình là công chúa nhỏ chắc.
Nhưng có một lần, tôi đi ngang qua đám con trai lớp A đang chơi bóng rổ.
Ánh mắt soi mói quá mức rõ ràng.
Có tên to con nói: "Sao nó cứ mặc đồ kỳ kỳ quái quái thế nhỉ."
"Rất đẹp mà."
Cận Xuyên dùng giọng điệu rất bình thản hờ hững nói.
Tôi đang rảo bước đi nhanh vừa vặn nghe được.
Rung động giống như giọt nước nhỏ trên đầu cành.
Tí tách một tiếng rơi xuống.
Tôi biết rõ tôi không phải là người đẹp.
Nhưng Cận Xuyên cũng biết rõ tại sao tôi cứ mặc mấy bộ quần áo ấu trĩ.
Mấy năm trước mẹ bị tai nạn xe phải cưa một chân, không thể tiếp tục đi làm việc.
Là dưới sự cổ vũ của tôi và bố, bà bắt đầu yêu thích làm một số đồ thủ công.
Ví dụ như làm cho tôi mấy chiếc váy sặc sỡ.
Bà không biết thẩm mỹ của bà có thể là đã lỗi thời.
Chúng tôi cũng sẽ không cảm thấy bà lỗi thời.
Tôi tuy rằng là một đứa chết nhát lại sợ xã hội, có lúc thậm chí tỏ ra khiếp nhược.
Nhưng chỉ riêng việc mặc quần áo mẹ làm này.
Tôi chưa bao giờ da mặt mỏng.
Tôi từng tưởng Cận Xuyên khắc nghiệt lại mồm độc, bổ túc cho tôi nghiêm khắc muốn chết, lúc chấm bài tập của tôi luôn là than ngắn thở dài.
Nhưng lại có một chút dịu dàng xa xôi, chỉ mình tôi biết.