Tôi cả ngày chỉ là rình coi trong bóng tối, tôi thử kiểu gì?
Đúng là vạn sự khởi đầu nan, ở giữa khó, kết thúc càng khó hơn.
Tôi nếu là xinh đẹp lại hoạt bát thì tốt rồi.
Như vậy, tôi sẽ giống như những cô gái mười sáu mười bảy tuổi khác.
Ở trước mặt Cận Xuyên giả vờ cùng bạn thân vui đùa ầm ĩ, cố ý cười thật ngọt, giống như chiếc bánh kem nhỏ.
Cận Xuyên nếu là lớn lên xấu một chút thì tốt rồi.
Giống như hồi nhỏ lúc ném đồ ăn vặt cho tôi ấy, vừa lùn vừa gầy, khô quắt.
Không thể giống như bây giờ, đẹp trai đến quá sắc bén, như lưỡi dao.
Như vậy cậu ấy sẽ biết, cũng có một người sẽ không chỉ vì ngoại hình...
Tôi chuyên tâm vẽ người que ở góc vở, đó là Cận Xuyên xấu xí hồi nhỏ.
Trên bục giọng nam giáo sư truyền đến.
"Bạn nữ ngồi trong góc kia?"
Đại lễ đường ngồi đầy học sinh khối 11, tối nay không có giờ tự học, đổi thành buổi tọa đàm của vị giáo sư đại học nào đó.
Tôi cố gắng co mình vào trong bóng tối.
Không phải tôi không phải tôi.
"Cái bạn nữ đang luyện Thuật Co Rút xương ấy? Ê, chính là em đó."
Trong lễ đường tiếng cười ồ lên một mảnh.
Tôi kiên trì đứng dậy, nhìn thấy Cận Xuyên ngồi giữa hàng đầu tiên cũng quay đầu lại.
Giáo sư hỏi tôi cái nhìn về nội dung vừa rồi.
Tôi ngẩng đầu nhìn băng rôn "Sức khỏe tâm lý và sự trưởng thành" ở trên lễ đường.
Do dự một thoáng, bắt đầu nói hươu nói vượn.
"Em cảm thấy, tâm lý thanh thiếu niên muốn khỏe mạnh, thì cần phải tìm ra phương thức giải tỏa thích hợp, ví dụ như phát triển sở thích của bản thân..."
"Ví dụ?"
Giáo sư ân cần dạy bảo.
Nói đến cái này thì tôi hăng hái hẳn.
"Ví dụ như em rất thích xem mấy bộ anime nhiệt huyết, ví dụ như 《xxx》 đi tìm kho báu, 《xx》 người trái đất đại chiến người ngoài hành tinh, còn có..."
Tôi liên tục liệt kê thần thái nước miếng tung bay, mặt giáo viên chủ nhiệm cũng càng lúc càng đen.
Hạ Tiểu Vân bên cạnh bị tôi làm cho ngại đến mức che mặt, thân thể cố gắng nghiêng sang bên kia.
Các bạn học khác lộ ra vẻ mặt chấn động xen lẫn kính trọng kiểu "Wibu, wibu".
Thua thì thua nhưng mà sướng.
Tọa đàm kết thúc, giáo viên chủ nhiệm bắt tôi ở lại quét dọn rác cũng sướng.
Mỗi lớp giữ lại một người, may mà Cận Xuyên cũng tới lượt ở lại quét rác.
Cậu ấy cởi áo khoác, xắn tay áo sơ mi lên, nghiêm túc làm việc.
Tôi nghĩ đến kế hoạch khỉ mò trăng của mình, liền cố gắng dày mặt lên.
Cận Xuyên quét đất tôi hốt rác, Cận Xuyên lau bàn tôi giặt khăn.
Hận không thể đi theo sau lưng cậu ấy vẫy đuôi.
Cậu ấy trầm ngâm một chút, giọng nói lành lạnh.
"...... Thành thật khai báo, Lộ Tri Tri, bài kiểm tra tuần lần này đếm ngược thứ mấy?"
Tôi còn chưa kịp lấp liếm cho qua.
"Cạch" một tiếng, cửa phòng chứa đồ dùng bị gió thổi sập lại.