Cậu tuổi trung niên mới có con, nuông chiều Tiểu Bảo đến mức không gì sánh nổi.
Lúc trẻ hắn cũng từng quen nhiều người, nhưng chẳng ai mang thai.
Ông ngoại sốt ruột muốn cậu kế thừa hương hỏa, nói rằng đàn bà nào không đẻ được thì không thể lấy.
Không ngờ, hóa ra người không thể có con lại chính là cậu.
Không khí đông cứng, tôi đứng đó mà cứ ngỡ mình lạc vào mộng. Vỏ bọc gia đình hòa thuận suốt mấy chục năm bỗng chốc vỡ nát. Thì ra cái gọi là cuộc sống thể diện hạnh phúc, bên trong toàn là tính toán.
Chân mẹ tôi bủn rủn, tôi gắng sức đỡ lấy bà.
Cậu mất hết lý trí, gào to một tiếng rồi lao về phía dì.
Hắn đẩy cả người lẫn vali của dì xuống cầu thang.
Trớ trêu thay, ở góc cầu thang lại chất một chiếc bàn trà bằng kính.
Dì lăn lông lốc xuống, đập trúng bàn trà. Vali nặng nề đè sập kính, mảnh vụn sắc nhọn cắm sâu vào lưng bà. Tiếng kêu thảm thiết xé tan màn đêm, nhưng tứ chi lại chẳng thể cử động.
Dì ngã thành liệt nửa người trên.
Kính xuyên qua cột sống, phá hủy thần kinh, may mắn giữ được tính mạng.
Nhưng cả đời này bà phải ngồi xe lăn, từ cổ trở xuống mất hết cảm giác, chỉ còn biết chớp mắt. Dây thanh quản cũng bị tổn thương, chỉ phát ra vài âm tiết rời rạc.
Dì không còn khả năng khởi kiện ly hôn nữa.
Một câu mỉa mai cậu, chẳng ngờ lại đẩy chính mình vào vực thẳm không lối thoát.
Nhiều ngày liền nhà cậu không nổi lửa. Mẹ tôi thường nấu nhiều thêm, bảo tôi mang qua.
Bệnh tình cậu chuyển biến xấu, da thịt lở loét.
Nhưng hắn chẳng buồn chữa trị, cuộc sống rối tung.
Mẹ tôi vừa nấu cơm xong thì bỗng kêu thất thanh:
“Bình Bình mau ra đây, tòa nhà kia sao lại bốc khói, có cháy à?”
“Hình như là nhà cậu con!!”
Tôi chạy vào bếp, nhìn qua cửa sổ quả nhiên thấy khói đen cuồn cuộn.
Là bếp nhà cậu đang bốc cháy. Mẹ tôi gọi điện nhưng không ai bắt máy.
Chúng tôi lao xuống, chạy đến trước cửa, đập điên cuồng vào cổng sắt.
Trong nhà vang lên tiếng Tiểu Bảo thét gào:
“Bố ơi! Đừng đánh mẹ! Đừng đánh mẹ!”
Tiểu Bảo vừa từ nhà ngoại về. Cậu không dám cho bên đó biết chuyện dì bị thương, giấu đến bây giờ.
Dì đã tàn phế, phải trông cậy vào cậu nuôi dưỡng. Nhưng cậu từ nhỏ chưa từng chăm ai, mới vài ngày đã chịu không nổi.
Hắn trút hết tức giận lên người dì, trách bà liên lụy mình.
Tiểu Bảo thấy vậy hoảng sợ, khóc đến thở không ra hơi.
“Bố, hu hu… đừng đánh mẹ… mẹ đau lắm… bố xấu lắm…”
Cậu gào vào mặt con:
“Nó không phải mẹ mày!”
“Nó là thứ đàn bà rẻ rách! Tự nó hư hỏng, còn lây nhơ bẩn sang tao!”
Sau cánh cửa vang một tiếng rầm, xe lăn đổ nhào, dì rên lên một tiếng thê lương.
Tiểu Bảo vội lao tới đỡ, thân hình bé nhỏ cố sức kéo dì.
Cậu còn định tiếp tục ra tay, Tiểu Bảo bèn cắn mạnh vào tay hắn, khiến hắn đau đến hít một hơi lạnh.
Tiểu Bảo khóc khản cổ, hét lên:
“Mẹ chính là mẹ! Ông… ông mới không phải bố tôi!”
“Mẹ bảo rồi, bố ruột của tôi là một… một soái ca đẹp trai!”
“Chúng tôi sẽ mang tiền đi tìm bố ruột, không cần ông… đồ heo chết!”
Âm thanh ấy vang dội rõ ràng, bởi cậu chợt đứng sững, thở cũng ngừng lại.
Tôi có thể tưởng tượng gương mặt hắn từ bàng hoàng sang phẫn nộ.
Tiểu Bảo bỗng không phát ra tiếng nữa, tựa như bị bịt chặt mũi miệng.
“Đồ con hoang, mày chết chung với mẹ mày đi!!”
Tôi nghe mà kinh hãi, mẹ tôi run rẩy như cầy sấy, vội rút điện thoại gọi cảnh sát, cầu xin họ mau đến.
Nhưng đồn công an gần nhất cũng phải nửa tiếng mới tới nơi.
Chúng tôi điên cuồng đập cửa gào thét, cậu chẳng mảy may động lòng.
Tiếng khóc của Tiểu Bảo càng lúc càng yếu. Dì bật ra tiếng rên bi thảm.